- Ngươi có thể đọc được suy nghĩ của ta?
Huyền Đà La giật mình khi nghe Âm giải thích. Âm cười cười, đáp:
- Phải, chỉ cần ngươi suy nghĩ dù chỉ một chút thôi, ta cũng có thể đọc được ngay. À phải nói là nghe thấy mới đúng.
Huyền Đà La càng lúc càng thấy kinh hãi người Vô cấp hơn khi tiếp xúc qua Âm. Nhưng mà, chẳng lẽ người Vô cấp nào cũng nửa tỉnh nửa điên như Âm này sao?
Chẳng dám suy nghĩ gì cả, Huyền Đà La lại hỏi:
- Ta có một khuất mắc... Ngươi nói khi ngươi đột phá Vô cấp thì ngươi có đến thế giới Của Thiên. Nhưng vừa rồi ngươi lại nói là ngươi phá vỡ phong ấn đột phá lên Vô cấp?
Âm gật gù, giải đáp:
- Đúng vậy. Nhưng vừa rồi ta mới nhớ ra, sau khoảng thời gian đến thế giới Của Thiên một thời gian, đồng đội của ta phản bội ta. Mà từ khi ta đạt đến Thượng Thiên Đế Tâm Can ta đã tự tạo ra phong ấn.
- Phong ấn sức mạnh của bản thân lại. Những sức mạnh mà bị ta phong ấn, chúng tích tụ lại, ngày một mạnh hơn, nhưng tu luyện của ta cũng chậm hơn rất nhiều. Và khi ta đạt đến Thượng Thiên Đế Huyền Linh đỉnh phong thì đồng đội phản bội ta tại đó, ta tức giận giải phóng phong ấn trong người. Những thức sức mạnh bị ta phong ấn trong một lúc giải phóng toàn bộ và khiến ta đạt đến Vô cấp, đến Vô cấp rồi ta hối hận, nhưng đâu thể quay về lại.
- Quay về lại?
Huyền Đà La hỏi.
- Ừm. Từ cấp Thượng Thiên Đế đi xuống, khi ngươi muốn, bất kỳ lúc nào ngươi cũng có thể hạ cấp. Giả sử như từ cấp Thượng Thiên Đế Thiên Thời ngươi liền có thể phế đi, đưa bản thân xuống còn Hạ Thiên Đế. Nhưng sau một thời gian tu luyện lại thì ngươi sẽ quay lại là Thượng Thiên Đế như thường.
Đại khái Huyền Đà La cũng đã hiểu được như thế nào là "quay lại" mà Âm nói rồi. Nó cũng chẳng khác gì phế đi tu vi, nhưng không phế hoàn toàn, chỉ phế một nửa, vẫn có thể tu luyện bình thường sau khi bị phế xong.
- Ngươi định ở đây bao lâu?
Huyền Đà La không khỏi mệt mỏi hỏi Âm.
- Càng lâu càng tốt. À phải rồi nhỉ! Ta sẽ đi theo ngươi, không biết là bao lâu, nhưng sẽ là từ 2 đến 5 năm.
Cái này nên gọi là may mắn hay xui xẻo. Con người này quả thật rất mạnh như mà cái độ khiến người khác đau đầu lại là vấn đề nghiêm trọng.
Người Vô cấp là những nửa tỉnh nửa khùng thể sao? Thật khiến người ta mệt mỏi mà.
- Âm, ngươi có thể dạy ta được không?
Âm ngạc nhiên trước câu hỏi của Huyền Đà La, ngón chỏ chỉ vào Huyền Đà La, Âm lên tiếng:
- Chẳng phải ngươi có thể tự tu sao? Mười sáu tuổi, Bán Thánh đỉnh phong. Một thiên tài, sao lại cần đến ta?
Huyền Đà La lắc đầu:
- Do chính ta ép bản thân phải hấp thu nguyên khí, bây giờ muốn lên cấp vô cùng khó khăn. Nếu không phải là nguyên khí nồng đậm gấp 50 lần trở lên thì bản thân không thể hấp thụ được.
Âm gật gù:
- Hiểu rồi. Ta có thể giúp, nhưng có một điều kiện.
- Điều kiện gì?
Huyền Đà La kích động hỏi.
- Đó là dù có chuyện gì xảy ra ngươi cũng chỉ được phép chịu đựng và nghe theo lời của ta. Ta dạy ngươi, nhưng không phải sư phụ chính thức của ngươi, đối với ngươi, ta chỉ là người qua đường trong cuộc đời này.
- Tại sao? Dù ngươi nói vậy, nhưng ngươi dạy cho ta thì là sư phụ của ta rồi còn gì? Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy, há gì mà ngươi lại không phải sư phụ của ta?
Âm cười nhạt, nhưng lại chẳng phải là cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!