Tự nhiên cảm giác ớn lạnh sau lưng, Huyền Đà La quay lại chẳng thấy ai cả. Nàng nghĩ rằng, mình đang bị ảo giác.
- À đúng rồi con người có một đặc điểm là tóc đỏ, mắt đỏ. Là con gái, nhưng lại ăn mặc khá giống con trai. Mặc đồ theo kiểu hiện đại, nếu thấy người đó ngươi hãy nói cho ta biết.
Lại thêm một âm thanh khác nữa. Huyền Đà La quay về hướng cửa sổ, đúng như nàng đoán, tên nam tử đó lại xuất hiện lần nữa trên cửa sổ.
Hắn ta là ma sao? Tại sao xuất hiện cả rời đi đều như một hồn ma như vậy?
- Ngươi tên gì? Làm sao ta có thể báo cho ngươi?
Huyền Đà La hỏi.
- Tên của ta? Tên của ta là Ác Ma. Chỉ cần ngươi gọi tên của ta, ta sẽ xuất hiện. Nhưng chỉ khi ngươi thật sự gặp con người đó.
Ác Ma trả lời.
- Con người là?
- Ngươi đó sao? Kẻ đó không bao giờ đổi, tên của người đó là Âm.
- Âm?
Huyền Đà La thì thầm nhẩm cái tên đó. Càng nhẩm cái tên này thì lại càng cảm thấy nó kỳ lạ. Ngước lên định hỏi gì đó, nhưng con người đó lại một lần nữa biến mất.
- Tên đó quả thật là Ma mà.
- Phải đấy, phải đấy!
Lại là cái âm thanh phát ra từ phía sau, vẫn là cái giác ớn lạnh như gặp ma. Quay lại một lần nữa. Lần này, người phát ra âm thanh không hề biến mất, mà người này ở trước mặt nàng, còn ngồi ở trên giường của nàng.
Người này rất giống với những gì Ác Ma miêu tả, tóc đỏ, mắt đỏ, tựa như máu huyết, làm cho người ta nhìn vào như là một chiến thần hay là ác thần. Mặc trên người là một bộ đồ đen hiện đại, đối với những người ở cổ đại này nhìn vào thấy là bộ đồ kỳ lạ.
Một cái áo thun trắng có hoa văn đen như hình ngọn lửa, một cái quần jean đen được thiết kế đặc biệt như của một con trai. Mặc bao trùm bên ngoài là cái áo khoác đen trùm đầu, để lệ ra khuôn mặt của mình mà không che lại.
Người này thật trái ngược với Ác Ma, một khối băng chưa bao giờ cười, còn đây cũng là một khối băng lạnh khiến người ta cảm giác lạnh lẽo cùng run sợ, lại nở lên nụ cười vui vẻ.
- Ngươi chính là Âm?
Huyền Đà La hỏi.
- Phải, ta chính là Âm.
Âm gật đầu, cừoi đáp.
- Ác...
Huyền Đà La vừa định quát lên tên "Ác Ma" nhưng lại bị Âm che miệng lại, điểm huyệt. Ngón trỏ đặt lên môi:
- Im lặng nào. Hắn ta sẽ tới thật đấy. chỉ cần ngươi im lặng ta sẽ giả huyệt, được chứ?
Do dự một lúc, Huyền Đà La gật gù. Nghĩ lại thì con người này muốn hại chính mình thì đã ra tay từ trước cũng chẳng đợi đến bây giờ mới ra tay.
Âm giải huyệt cho nàng, Huyền Đà LA nhìn Âm, lên tiếng:
- Ngươi đến từ... không, các ngươi đến từ nơi nào? Các ngươi không phải là người của Tư Nhã Ân thời không.
Âm cười nói:
- Đúng vậy, bọn ta đến từ nơi khác, một nơi rất xa, một thời không khác. Ta đến đây là để trốn nhóm của Ác Ma.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!