- Bùm bùm bùm.
Trên bầu phát ra ba tiến nổ. Pháo tín hiệu được phát ra, các thí sinh nhìn thấy ba đám khói phát ra từ pháo tín hiệu, liền biết cuộc thi đã kết thúc. Tất cả quay về chiếc thuyền.
Lúc đến thì có hơn 1 vạn người, nhưng hiện tại còn chưa đến trăm người. Tổng cộng chỉ có 84 người, cả 84 người này đều đưa bảo ngọc cho những lão sư của mình.
Tiếp theo những lão sư sẽ họp lại với nhau. Các thí sinh ở bên ngoài nhìn vào một cái phiến đá đen cao 3 trượng.
Chỉ trong nháy mắt, những dòng chữ vàng hiện lên trên phiến đá đen, kèm theo tên là những số thứ tự. Những con số liên tục hiện ra và dừng lại ở con số 50.
Có nghĩa là trong 84 người chỉ có 50 người được phép đến Đế Linh học viện.
Người đứng đầu bảng với số điểm 13.784.000, chính là Huyền Đà La, đồng hạng cũng với số điểm đó không ngờ lại là Huyết Chi Dạ, tiếp 13.650.000 là Đông Vi Ân, đồng hạng là Lâm Tiêu. Tiếp đến hạng thứ 5, lại là người mà Huyền Đà La quen biết Âu Dương Thanh Lâm.
- Toàn người quen không nhỉ?
Đông Vi Ân lên tiếng nói một câu. Huyền Đf La chỉ gật nhẹ, rồi nói nhỏ:
- Nhưng đáng tiếc thay, người quen nhưng ta chẳng nhớ nổi tên của một người.
Nói xong lời này, Lâm Châu Sa liền xuất hiện trước mặt của nhóm Huyền Đà La, kéo nhóm ba người vào một phòng trong thuyền.
- La nhi, con dối ta về tu vi của ba con phải không?
Lâm Châu Sa không giận mà uy lên tiếng hỏi ba người. Huyền Đà La cũng gật gù, nói:
- Phải, con đã nói dối về tu vi.
Dù đã biết trước được đáp án này, nhưng khi nghe xong, Lam Châu Sa cũng bất ngờ không ngớt.
- Vậy tu vi của các con...
- Con là Bán Thánh đỉnh phong, Đông Vi Ân là Thần Linh hậu kỳ, Lâm Tiêu là Bán Thánh sơ kỳ.
Nghe được tu vi của cả ba, dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng Lam Châu Sa cũng là bất ngờ liên tục. Đứa con này, còn muốn làm cho nàng thêm bao nhiêu bất ngờ đây?
- Các con... La nhi, con thật sự là con của ta, con thật sự chỉ mới mười sáu tuổi?
Huyền Đà La gần nhưng thất kinh. Nàng im lặng một lúc, rồi mới gật nhẹ. Nàng, Mạn Đà La, đã chết, hiện tại nàng là Huyền Đà La, không phải là Mạn Đà La của 1000 năm trước.
Một cuộc sống khác, không phải là cuộc sống như trước kia, đã chuyển thế, thì chẳng còn quan hệ gì với kiếp trước nữa.
- Con... La nhi, con có biết, nếu như thăng cấp quá nhanh sẽ ảnh hưởng thế nào hay không?
Gật đầu, Huyền Đà La đáp:
- Con biết, con biết rõ hơn bất kỳ ai, nhưng không sao cả, chỉ cần một nơi có linh lực nồng đậm con vẫn có thể tu luyện, có khi lại nhanh hơn người bình thường.
- Mẫu thân không cần lo, chỉ cần La nhi trở thành đệ tử hạch tâm thì sẽ có chỗ tu luyện riêng, nơi tu luyện của đệ tử hạch tâm thường có linh lực nồng đậm từ 50 lần trở lên.
Lam Châu Sa nghe lời giải thích của Huyền Đà La, nàng đã lo lắng lại càng lo lắng hơn. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt của đứa con này, nàng lại thở dài.
- Được rồi, các con sẽ đi đến Đế Linh học viện ngay bây giờ, nên chuẩn bị đi, mẫu không thể ở bên cạnh con mà giúp cho con được nữa.
Huyền Đà La chấp tay, cung kính mẫu thân nàng:
- Đạ tạ mẫu thân quan tâm đến La nhi. Đến Tư Nhã Ân thời không, La nhi nhất định sẽ cố gắng hết mình, không làm cho mẫu thân phải thất vọng.
Lam Châu Sa cười nhạt, nhưng trong nụ cười lại mang vẻ lo âu. Là một người mẹ, không ai mà không lo cho con cái của mình cả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!