Chương 24: Sát.

- Nga, hóa ra ta lại chính là cái loại yêu nữ đó a.

Nghe những âm thanh nói chuyện từ những người mới vào băng động này, Huyền Đà La dừng lại việc tu luyện, đi ra đón tiếp những vị khách không mời này bằng một nụ cười hết sức "thân thiện".

Nhóm người mới vào nói chuyện với nhau này, khi nhìn thấy Huyền Đà La thì mặt của người nào cũng tái mét, cả bọn đồng tâm đồng hô:

- Ma nữ!!!

Hô xong cái bọn người này không biết là não gì, đợi hô xong rồi mới cấm đầu chạy đi. Huyền Đà La lấy ra thanh kiếm từ trước.

- Nếu đã đến thì ở lại đây luôn đi.

- Thù hận kiếm ý.

Quát lên một tiếng. Một đoạn kiếm ý vung ra, Huyền Đà La không nhìn bọn họ nữa, nàng quay lại đi sâu vào động băng.

Đi được hơn năm bước, nhớ tới một điều, Huyền Đà La dừng lại, quay về hướng đám người bị kiếm ý của nàng chém ra thành hai kia.

Thu thập toàn bộ bảo ngọc, có tổng cộng là 6 bảo ngọc, nàng đem vào trong, phân ra cho mỗi người hai bảo ngọc, chuyển điểm vào bảo ngọc của mình.

Trước khi chuyển điểm vào, Huyền Đà La lấy bảo ngọc ra xem, thấy trên bảo ngọc đã có sẵn từ lúc nào 600 điểm. Còn hai người Đông Vi Ân và Lâm Tiêu chẳng có điểm nào trong bảo ngọc.

- Chẳng lẽ giết người cũng được cộng điểm?

Huyền Đà La cảm thấy nghi hoặc lên tiếng.

Đông Vi Ân ra vẻ kinh ngạc, nhưng sau đó lại bình tĩnh như trước, lên tiếng:

- Đúng vậy. Trước khi đi, Lam bá mẫu có nói qua giết người cũng được cộng điểm, chỉ cần giết bất kỳ sinh vật sống nào cũng được cộng điểm, tùy theo cấp độ mà được cộng bấy nhiêu. Nhị muội, vừa rồi muội đã giết bao nhiêu người?

- 6 người, 6 bảo thạch.

- 6 người, 600 điểm... 1 người 100 điểm vậy vừa rồi nhị muội giết chính là Tôn sư.

Huyền Đà La gật gù, cả ba người chuyển điểm vào bảo ngọc của mình, sau đó lại quay về tu luyện.

Ngày cuối cùng của cuộc thi.

Cả ba người xuất quan, Huyền Đà La sắc mặt không tốt như đang bực bội cái gì đó, Lâm Tiêu nhận thấy được điều này, hỏi:

- Nhị tỷ, tỷ sao vậy?

- Mất hai ngày tu luyện nhưng chẳng thể nào nhích lên nổi một phân.

Huyền Đà La hầm hực trả lời.

Lâm Tiêu cười hắc hắc:

- Nhị tỷ, đó là do tỷ lúc trước đấy thôi. Một người chỉ mới có Hoàng cấp chỉ trong hai năm liền nhảy lên đến Bán Thánh. Nên tốc độ tu luyện bây giờ liền chậm đi rất nhiều lần đó a.

Đông Vi Ân nhìn Huyền Đà La thở dài một hơi:

- Nhị muội, muội cứ nhanh chóng lên cấp lại không có gặp bình cảnh nên việc lên cấp sau này có ảnh hưởng rất lớn. Hơn nữa, ở bên trong Mạn Đà La thánh địa, linh khí nồng đậm gấp năm mươi lần so với ngoại giới khiến cho muội quen với linh khí nồng đậm, không quen với linh khí tầm thường bên ngoài, nếu muốn tăng lên, chỉ có thể đi đến một nơi khác có linh khí gấp hơn 50 lần.

Huyền Đà La không nói gì, ở trên bầu trời, ba người bay lướt qua cánh rừng âm u, rộng lớn. Nhìn khắp nơi cũng chẳng có nhiều người gì. Trên đường đi, quả thật cả ba đều có làm ăn cướp một phen nhưng thu được lại cao nhất có từ 500 đến 900 điểm mà thôi.

- Đại ca, nhị tỷ nhìn kia, trước kia có một đám người đánh nhau. Chúng ta có cướp nữa không? Hay là...

Đôi mắt của Lâm Tiêu đột nhiên trở nên nham hiểm, Đông Vi Ân cười lạnh:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!