Chương 23: Hiểu Biết Thêm Về Thời Không.

- Mỗi thí sinh trước khi lên đều sẽ được phát cho một bảo ngọc. Các thí sinh phải giữ gìn bảo ngọc đó, vì nếu như bị kẻ khác cướp đoạt, số điểm sẽ được truyền cho người cướp kia. Điểm tính như thế nào, thì các người chỉ cần lên đảo, tìm giết yêu thú, tùy yêu thú mà bảo ngọc tính điểm khác nhau.

Lão sư ở Đông Hắn đại lục nói lên những điều cần thiết cho các thí sinh.

- Đã đến Hắc Phong Ẩn đảo, các thí sinh có một khắc để chuẩn bị. Một khắc sau, bắt đầu kỳ tuyển chọn cuối cùng.

Một lão nhân ở Nam Thiên đại lục lên tiếng nói.

Lam Châu Sa thì đi khắp nơi tìm kiếm Huyền Đà La. Một khắc thời gian sau. Tất cả các thí sinh đều rời khỏi thuyền lên Hắc Phong Ẩnh đảo.

Còn lại một số ít thí sinh xuất phát chậm ở lại trên thuyền. Cũng chẳng có luật nào nghiêm cấm các thí sinh không được ở lại thuyền khi thời gian đến một khắc.

- La nhi, con ở đây rồi.

Lam Châu Sa nhìn thấy Huyền Đà La và nhóm của nàng vui vẻ lên tiếng.

- Mẫu thân tìm con?

Huyền Đà La hỏi. Lam Châu Sa gật nhẹ, nàng cười đáp:

- Phải. À La nhi, con không cần phải lên Hắc Phong Ẩn đảo đâu, cứ ở lại đây cho đến khi kết thúc đi.

Huyền Đà La nhẹ lắc đầu, đôi mắt vàng kim sâu thẩm nhìn Lam Châu Sa, nàng nhẹ nhàng cười một cái:

- Không đâu, con muốn lên đó... giảm bớt số người tiến nhập Đế Linh.

Lam Châu Sa kinh ngạc nhìn Huyền Đà La, nàng ngẫm nghĩ, cũng phải, con ta đã lớn rồi, đâu cần phải ở trong vòng tay che chở của ta mãi được.

- Được rồi. Cần thận, mong các ngươi chiếu cố La nhi.

Đông Vi Ân và Lâm Tiêu gật đầu, cả ba người biến mất khỏi không gian nơi đó.

- Chúng ta đi giết yêu thú?

Lâm Tiêu nhìn hai người cứ đi mãi trong rừng, không hiểu rõ là đi đâu, nên tò mò hỏi.

Đông Vi Ân lắc đầu:

- Không, chúng ta tìm chỗ nghỉ ngơi.

Lâm Tiêu ngơ ra một lúc, rồi lại cười ha hả một cách gian xảo. Ngón tay cái đưa lên, khen ngợi:

- Hảo ý kiến.

- Thời gian diễn ra cuộc thi là 3 ngày, vậy đợi đến ngày cuối cùng chúng ta sẽ bắt đầu.

Huyền Đà La cười quái dị nói.

Cả ba người tìm một hang động băng sâu ở dưới chân một ngọn núi to lớn. Ở đó một thời gian, ở đây, cả ba cũng không rãnh rỗi nghỉ ngơi như lời Đông Vi Ân nói. Hiện tại cái mà ba người cần chính là tăng lên thực lực.

- Nhị tỷ, Tư Nhã Ân là một nơi như thế nào?

Lâm Tiêu rất tò mò về thế giới khác ngoài Đại La thời không, hắn không biết rõ về thế giới khác, lại càng tò mò về nơi đó.

Không biết rõ, Huyền Đà La có biết nơi đó hay không, không ôm quá nhiều hy vọng Huyền Đà La sẽ giải đáp giúp hắn, nhưng vẫn muốn ít nhiều biết thông tin ở nói đó.

- Tư Nhã Ân là một Cao cấp tứ giai thời không. Chúng ta mười lăm tuổi đạt đến Vương cấp được cho là thiên tài, trong vạn người mới có một người. Nhưng còn nơi đó, mười lăm tuổi, Vương cấp nhị tu, tam tu lại là chuyện hết sức bình thường.

Nghe Huyền Đà La nói sơ lược về con người ở Tư Nhã Ân thời không có một chút thôi, mà đã khiến cho Lâm Tiêu ngây ngất trước sự thật này. Kích động nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!