Chương 22: Nổi Danh Như Cồn.

Huyền Đà La kéo tay của Lam Châu Sa, đi đến một nơi vắng người, nàng hỏi:

- Mẫu thân, rốt cuộc, thân phận của người là gì?

Lam Châu Sa chớp chớp đôi mắt màu vàng nhìn Huyền Đà La, nàng cười nhạt, vuốt ve mái tóc đen huyền của nàng, lên tiếng:

- Mẫu thân của con, có một thân phận đặc thù trong học viện. Mẫu thân là con của Lam Tử Lôi, vừa là hiệu trưởng của Hắc Linh Thần Huyễn, lại vừa là Tông chủ Thiên Lâm Tông, nên chỉ cần một lời nói của ta, chẳng có ai dám không nghe.

Huyền Đà La bây giờ hiểu được tại sao những người kia đều rất kính sợ mẫu thân, hóa ra nàng còn thân phận, phía sau lại có một tòa núi cao.

- Mẫu thân, khi nào thì chúng ta sẽ đi?

- Ngay bây giờ.

- Ngay bây giờ? Nhanh như vậy?

Nàng kinh hô lên. Lam Châu Sa gật gù, Đông Vi Ân và Lâm Tiêu ở phía sau nàng cũng cười nói:

- Không sao đâu a. Đi sớm cũng được, mà tiền đặt phòng cho một ngày... Thôi coi như cho cái khách điếm đó đi.

Lâm Tiêu ngây thơ nói.

Lam Châu Sa kéo Huyền Đà La quay lại chỗ Dược sư công hội. Ở đây, Huyền Đà La chẳng quen lấy ai, đứng nói chuyện với mỗi Đông Vi Ân và Lâm Tiêu.

- Vị tiểu thư này...

Một thị vệ đến trước mặt Huyền Đà La, ấp úng nói.

- Có chuyện?

Huyền Đà La hỏi.

- Đại thiếu của chúng ta muốn gặp người.

- Đưa ta đi gặp hắn.

Nàng nói xong, thị vệ dẫn đường đi cho nàng, hai người kia cũng không đi theo. Đi cùng bọn người này, Huyền Đà La đến khu vực phía sau Dược sư công hội, một con người mặc hắc bào che cả nửa mặt.

- Dạ Chi Huyết? Hay Huyết Chi Dạ? Rốt cuộc tên thật của ngươi là gì?

Huyền Đà La nhìn xung quanh, hai tên thị vệ biến mất, nhưng nàng có thể cảm nhận được linh lực của một vài người xung quanh, có thể là người ở trong đó, nhưng cũng có thể không phải là người.

Không biết từ bao giờ, bàn tay của nàng siết chặt lại, những móng tay dài của nàng đâm vào da thịt ở lòng bàn tay, máu từ lòng bàn tay nhỏ từng giọt xuống đất, từng giọt máu đỏ tươi rơi xuống đất.

Những giọt máu mang theo thù hận, sắc mặt nàng khó chịu, khó chịu này không phải vì đau trong da thịt, mà khó chịu vì gặp kẻ mà nàng không muốn gặp nhất, nàng rít lên ba từ:

- Hay Huyết Dạ?

Bàn tay nàng càng lúc siết lại càng chặt, Huyết Chi Dạ đi đến, nắm lấy bàn tay của nàng, khẽ đan những ngón tay vào những ngón tay đang siết lấy làm tổn thương da thịt của nàng.

Những ngón tay đó không siết vào da thịt nữa, nhưng giờ lại siết lấy từng ngón tay của Huyết Chi Dạ.

- Vậy tên của ngươi là gì? Là Mạn Đà La hay Huyền Đà La?

Nàng đột nhiên tỏ ra uy áp, Huyết Chi Dạ bị uy áp của nàng đè ép, hắn cùng lúc tỏ ra một uy áp khác, cản bức uy áp của nàng tỏ ra.

- Biết được hình dạng của người, biết được ngươi là ai, ta cũng chẳng muốn gặp ngươi nữa. Tránh xa ta ra đi.

Huyền Đà La thả lỏng đôi tay đang siết chặt của mình, nàng vứt bỏ tay của hắn, quay mặt bỏ đi, không thèm nguấy nhìn lại một lần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!