- Hắn sao vậy chứ?
Ngọc Nhan Tâm thì thầm.
- Không hiểu tại sao, từ hai năm trước hắn đột nhiên thay đổi một cách lạ lùng.
Nhu Mi Lệ nhìn bóng lưng của Dạ Chi Huyết bước vào phủ của Huyết gia.
Ngọc Nhan Tâm nhớ tới lúc hai người thị vệ nói chuyện, nàng đến chỗ của bọn họ, hỏi:
- Ta hỏi các ngươi, nữ nhân kia vóc dáng như thế nào?
Thị vệ ấp úng, không biết trả lời thế nào, thì thị vệ bên cạnh trả lời thay hắn:
- Nàng là một nữ tử chưa tới mười tám, mái tóc đen xỏa dài, đôi mắt màu vàng kim rất ma mị thu hút ánh mắt của người khác, khuôn mặt của nàng thì... cực phẩm trong tuyệt phẩm, có thể nói thế gian chỉ có một không có hai, đẹp nhất không thể đẹp hai.
Tên thị vệ này rất thẳng thắng, có gì hắn đều nói toạc ra hết.
Lời của hắn dù là nói thật lòng nhưng vẫn khiến Ngọc Nhan Tâm tức giận, dậm chân.
- Thay ca a.
Đột nhiên có hai người thị vệ bước ra đổi ca cho hai người này, hai người vui vẻ đi vào trong, không phải ở ngoài đây chịu cơn thịnh nộ của vị tiểu thư Ngọc Nhan Tâm.
Hai người đi vào tim ngay đại thiếu chủ, nói chuyện:
- Thiếu chủ, vừa rồi có một nữ nhân đến tìm người đấy a!
Huyết Chi Dạ đang ngồi đọc sách, hắn nghe hai thị vệ nói như vậy liền chẳng quan tâm tiếp tục đọc sách. Hai người này hiểu rõ thiếu chủ của mình, lại nói tiếp:
- Nữ nhân này là lần đầu tiên chúng thuộc hạ thấy được, nàng rất lạ. Nàng có mái tóc đen, đôi mắt vàng kim, rất hấp dẫn a.
- Phải đó, lại còn rất hiền thục, xinh đẹp tuyệt trần a. Nàng còn đẹp hơn cả Ngọc Nhan Tâm cô nương.
Huyết Chi Dạ nghe hai người này giải thích, hắn dừng việc đọc sách lại, trong đầu hắn lại xuất hiện hình ảnh của một ngườ con gái xinh đẹp mười tám.
- Nàng có để lại tên không?
Hắn lên tiếng hỏi một câu.
Hia tên thị vệ lắc đầu. Huyết Chi Dạ dù muốn hay không cũng muốn gặp mặt người con gái mà bọn họ nói một lần, hắn siết tay thành nắm đấm, nói:
- Tìm nàng cho ta.
- Rõ.
Hai tên thị vệ vừa nghe được lệnh thì lập tức đi ngay.
Một nơi khác ở Đan Thần đảo.
Huyền Đà La đang đi dạo phố, nhìn bên đường có một nữ nhân đang trả giá dược liệu, nàng ghé lại xem sao.
- Linh dược này đã mất đi ba phần linh lực của nó rồi, quyết định vậy đi, 500 kim tệ không nói nhiều nữa.
Người phụ nữ này thoạt nhìn chỉ mới hai mười, sự thật tuổi của nàng đã hơn ba mươi, nhưng vóc dáng của nàng lại rất mềm mại, thước tha như nữ tử hai mười xin đẹp.
- Nhưng đây là Tôn cấp linh dược, 650 kim tệ, giá quyết định, không thì không bán nữa.
Huyền Đà La nhìn hai người tranh cải, nàng cười nhạt, lên tiếng:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!