- Két...
Âm thanh của cánh cửa gỗ được đẩy vào, một người đàn ông cao to, trên khuôn mặt còn có hai vết sẹo chéo nhau, cơ bắp lộ ra trên hai cánh tay màu nâu.
Người đàn ông này không ai khác chính là Huyền Tề Thiếu, ông nhìn con gái đang nằm ngủ trên giường, sắc mặt của ông u buồn đến gần con gái mình.
- Đà La, đến khi nào con mới dậy để gặp mặt cha? Đã hơn một tháng con không tỉnh dạy rồi còn gì?
Huyền Đà La đang ngủ, nếu nàng tỉnh dậy mà nghe được chắc chắn sẽ tức giận vô cùng.
Nếu muốn đến thì nên đến vào buổi sáng, thời gian nàng tỉnh dậy tu luyện, thế nào lại đêm khuya mới đến chứ?
Huyền Tề Thiếu nhìn con gái của mình hồi lâu, hôn lên bờ trán trắng nõn của nàng, nhẹ nhàng nói câu "chúc con ngủ ngon" rồi bỏ đi âm thầm.
Không phải đây là đêm đầu tiên, Huyền Tề Thiêu cứ đêm nào cũng đến nhìn con gái ông một lần rồi mới quay về phòng của mình nằm ngủ.
Đêm khuya thanh vắng ông mới đến được chỗ của con gái mình vì cả mấy ngày nay, ông và hoàng thượng cứ nói chuyện, bàn chuyện với nhau về hôn sự hai bên mãi.
Sau chuyện đại hoàng tử và Huyền Đà La đánh nhau, Huyền Tề Thiếu tức giận, đòi hủy bỏ hôn sự, hoàng thượng vì chuyện này cũng đau đầu không thôi.
Cả mấy ngày liền cả hai bên nói chuyện qua lại với nhau, Huyền Tề Thiếu còn bận thêm cả công việc triều đình, nên không thể đến thăm con gái của ông sớm hơn được, đành phải đêm khuya thanh vắng đến gặp con gái.
Sáng hôm sau.
Huyền Đà La tỉnh dậy, hôm nay nàng quyết định đi ra bên ngoài mua một ít đồ.
Nhìn ở trên bàn, thức ăn, tiền, vật phẩm, trang sức, đá quý,... không biết từ lúc nào ở khắp trên bàn của nàng.
Đi đến gần quan sát, Huyền Đà La lấy ra một tờ giấy được đề ở dưới một gấm, mở tờ giấy ra, có một lời nhắn của Huyền Tề Thiếu.
Những món đồ này là của ông mua tặng cho nàng, đợi khi nàng tỉnh dậy sẽ làm cho nàng thật bất ngờ.
Huyền Đà La không biết nên biểu lộ cảm xúc như thế nào, đúng hơn là nàng rất tệ trong việc để lộ cảm xúc ra.
Nhưng vấn đề nào ra vấn đề đó, Huyền Đà La đang thiếu tiền, may mắn ở đây có tiền, nàng lấy đi số tiền này đi ra ngoài mua chút ít đồ.
Cái duy nhất mà Huyền Đà La muốn mua chính là dược liệu để liệu đan. Muốn mua thì Huyền Đà La chỉ nghĩ đến một nơi chính là Dược sư Công hội.
Đi đến Dựoc sư Công hội, Huyền Đà La nhìn xung quanh, thiết kế ở bên ngoài và bên tong đều giống như kiến trúc của các tòa bỏ điện trong ký ức khi xưa của nàng.
Đi đến quầy, Huyền Đà La liên tiếp đọc ra các loại dược liệu nàng cần:
- Cho một cây U Lam Minh Thảo, Huyết Thiềm Thừ, Nọc Độc Phỉ Xà, Điêu Điêu Hạo Ngữ, Hoa Kinh Phù Sa, Tử Ngọc Lâm Minh và Hà Huyệt Chu Tâm.
Thị nữ đứng ở quầy nghe những dược liệu mà Huyền Đà La nói ra xong liền ngây người phút chóc.
- Ở đây có những dược liệu này chứ?
Câu hỏi của Huyền Đà La giúp cho thị nữ này hoàn hồn trở về, nàng gật đầu, đáp:
- Có, nhưng không biết tiểu thư cần những loại dược liệu này để làm gì? Trong số những dược liệu mà tiểu thư vừa nêu có năm loại là cực độc, hai loại là dược hàn tính...
Huyền Đà La nhin mi một cái, hỏi:
- Cần sao?
Thị nữ lắc đầu:
- Chúng tôi chỉ đảm bảo là người mua biết được những đặc tính củ dược liệu mà họ vừa mua thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!