Chương 19: Hai Năm.

- Mạn Đà La thánh địa muốn vào cần phải có một cái lệnh bài, ngươi có?

Đông Tiểu Xuyên gật đầu, Huyền Đà La lại nói tiếp:

- Chứng minh.

- Sao ta lại phải chứng minh cho ngươi?

Huyền Đà La nheo mắt nhìn hắn, miệng nàng lẩm bẩm:

- Quỷ Bộ.

Cả người nàng đột nhiên biến mất, rồi lại đột nhiên xuất hiện một đám khói quay quanh Đông Tiểu Xuyên rồi dừng lại ở vị trí Huyền Đà La vừa mất.

Cầm trên tay một cái lệnh bài trắng vàng có khắc hình hai cái Mạn Đà La Hoa.

Huyền Đà La nhìn thấy lệnh bài, Huyền Đà La siết chặt nó, nhưng không dùng nhiều sức, nhìn nó, đôi mắt nàng lại hiện lên đau thương, ném trả lại cho Đông Tiểu Xuyên, lên tiếng:

- Trên đó không có thứ ngươi cần tìm đâu.

- Tại sao ngươi lại biết?

Đôi mắt vàng kim của nàng nhìn chằm chằm vào Đông Tiểu Xuyên, nói lên suy nghĩ của hắn:

- Chủ nhân của ta bảo ta lên đó, xem tình hình nơi đó, hy vọng tìm được một chút gì đó còn sót lại... phải không? Nếu đúng thì tiết cho ngươi, trên Mạn Đà La thánh địa chỉ là một bãi hoang tàn.

Nói xong lời này, nàng hướng lên đỉnh núi mà đi tiếp.

Đến đỉnh núi, trước mặt ba người là một bãi đất trống không, Lâm Tiêu nhìn tứ phía, hỏi:

- Nơi này?

Lấy ra một cây chủy thủ, Huyền Đà La chém lên một đầu ngón tay, máu trên ngón tay chảy xuống mặt đất. Xuất hiện ngay sau đó là một trận đồ, hút lấy ba người biến mất khỏi nơi đó.

Xuất hiện lại một lần nữa, cả ba đang ở trong một tòa bảo điện.

- Mạn Đà La thánh địa?

Đông Vi Ân hướng Huyến Đà La hỏi, nàng gật đầu.

Đúng như những gì Huyền Đà La nói, nói này, chỉ còn là một bãi hoang tàn. Nhiều thứ đỗ vỡ, hơn mười cây cột long trụ ngọc bị đỗ vỡ, mọi thứ ở đây thật hoang tàn, lạnh lẽo.

Ở đây tu luyện đi, hai năm sau chúng ta mới rời đi.

- Hai năm?

Lâm Tiêu kinh hô.

- Để ta dẫn các ngươi đi, có một nơi mà nguyên lực rất dồi dào, để các hấp thụ. Nhưng đối với Đông Vi Ân cao nhất của ngươi chỉ có thể đưa bản thân lên đến Dược Thần, còn võ đạo thì chỉ ở mức Tôn sư đỉnh phong mà thôi. Muốn lên nữa thì cần phải đến một nơi khác như ở Hắc Uy đại lục.

Huyền Đà La dẫn cả hai người đến một nơi khác, nơi này tất cả bốn phía đều là những thảm cỏ trải dài đến tận chân trời. Khắp nơi đều là những linh dược trên vạn năm, có khi lại trên vạn năm. Một khu rừng rộng lớn, giàu nguyên lực, có ả ma thú cùng huyền thú.

Để cả hai ở nơi này tu luyện, Huyền Đà La thì đi đến nơi khác, nơi nàng đến chính là luyện dược phòng, nơi mà nàng từng chết ở đó.

Đến luyện dược phòng, nàng thấy Đông Tiểu Xuyên đang ở đó. Huyền Đà La thì không bất ngờ gì, Đông Tiểu Xuyên thì lại bất ngờ, nhưng chỉ là một cái bất ngờ thoáng qua.

Nhìn cái lò luyện đan to lớn ở kia, nàng cứ nghĩ rằng nó đã bị nổ tung, nhưng thật không ngờ vẫn còn nguyên vẹn, lại còn rất sạch sẽ, không dính một chút bụi nào.

Huyền Đà La không để tâm đến sự xuất hiện của Đông Tiểu Xuyên, nàng cứ đi đến gần đỉnh lô khổng lồ, chạm tay vào đỉnh lô, nàng truyền linh lực vào đỉnh lô, rồi lại thu tay về, miệng thì thầm:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!