Chương 18: Trăm Trận Thắng Liên Tiếp (2)

- Đại tỷ ở đây sao?

Lâm Tiêu ở trong khu vực của những thí sinh thi đấu, vừa thấy Huyền Đà La, cậu có một chút vui vẻ, nhưng không ngờ Huyền Dà La lại thi đấu ở nơi này. Từ nơi đó nhảy xuống lôi đài thứ hai, lên tiếng:

- Ta muốn đấu với ngươi.

Sự xuất hiện của Lâm Tiêu làm cho những người khác bàn tán đến sôi nổi.

- Đó chẳng phải là Lâm Tiêu sao?

- Phải rồi, thiên tài mười ba tuổi, chín mươi lăm trận thắng rồi, chẳng lẽ hôm nay cậu ta muốn dành 100 trận thắng liên tiếp?

- Rất có thể a.

Huyền Đà La đang bận chiến đấu, hết người này lại ngay lập tức có người khác nhảy lên khiêu chiến, nàng khá bận nên cũng không thể quan tâm được sự xuất hiện của Lâm Tiêu được.

- Ầm.

Một tiếng vang trời đất. Cùng lúc đó, Huyền Đà La vừa giết xong tên thứ bảy trong ngày, ngay lúc tiếng "ầm" vang lên, nàng mới để ý đến sự xuất hiện của Lâm Tiêu trên sàn đấu.

Bên cạnh lâm tiêu là một con quỷ, nhìn thì giống con người đeo một cái mặt nạ quỷ hơn. Nhưng với kinh nghiệm của Huyền Đà La thì tên bất nam bất nữ đeo mặt nạ quỷ kia 100% là quỷ, không phải con người.

Một con quỷ muốn nhận biết được thì chỉ cần dồn linh lực lên đôi mắt, sẽ thấy ngay sự khác biệt, loài quỷ sẽ có những oán khí như những hồn ma bay xung quanh mà mắt bình thường sẽ không thấy, trừ khi là những đôi mắt nghịch thiên như là đôi mắt Âm Dương.

Một đặc điểm để người bình thường có thể nhận ra là quỷ không có bóng, nhưng một số loại quỷ cao cấp sẽ có bóng, như của Lâm Tiêu đang điều khiển là một con quỷ cao cấp có bóng, cần dùng linh lực lên đôi mắt để nhìn thấy những oán khí xung quanh mới nhận ra được.

- Không ngờ thằng nhóc này lại là một Quỷ Hồn sư.

Những người điều khiển quỷ, ma và linh hồn thường được gọi chung là Quỷ Hồn sư, những người này rất đặc biệt trong thế giới này, những phế vật không có khả năng tu luyện, những quỷ Hồn sư sẽ gội rửa linh hồn cho những phế vật, giúp bọn họ có thể tu luyện như người bình thường, có khi lại sẽ trở thành một thiên tài.

Những Quỷ Hồn sư ở trên thế giới vô cùng hiếm có, nó không vượt qua khỏi một bàn tay.

Huyền Đà LA dơ tay lên, rồi bước xuống, đến chỗ của lão nhân đặt cược, lên tiếng:

- 10000 vạn ức đặt cược Lâm Tiêu trăm trận thắng.

- Phụt.

Lão nhân vẫn bị nội thương do Đông Vi Ân gây ra, bây giờ Huyền Đà La lại chạy đến đặt cược, lão sao chịu nổi.

- Nếu hắn thắng ngươi sẽ được 50.000 vạn ức.

- Tại sao lại chỉ có 50.000 vạn ức?

- Vì hắn đã thắng 95 trận liên tiếp rồi, à bây giờ là 96 trận liên tiếp.

Huyền Đà La gật đầu, không nói gì, quay về phía lôi đài một lần nữa nhảy lên lôi đài.

Nàng vừa nhảy lên, một kẻ mặc hắc bào theo sau nhảy lên, cười khúc khích:

- Khắc khắc, một độc sư, được lắm, khắc khắc đấu với ta độc sư trẻ.

Huyền Đà La nhìn kẻ mặt hắc bào này, khinh thường chỉ tay hỏi:

- Lão à, lão đã 187 tuổi rồi mà vẫn còn sung đến thế sao?

Lão nhân mặc hắc bào giật mình, hỏi:

- Sao ngươi biết ta đã 187 tuổi?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!