- Rầm!
Ở trong phòng, Huyền Đà La tức giận, vung tay đập xuống cái bàn. Cái bàn xui xẻo bị đập cho ra trăm vạn mảnh nhỏ.
Nàng tuy không sử dụng một chút linh lực nào, nhưng với sức mạnh hiện tại của nàng một cái vẫy tay cũng có thể tạo ra gió mạnh, thì đừng nói gì đến việc đập một cú vào cái bàn.
May thay, Đông Vi Ân thường hay đứng ra xa, nên cái bàn bị Huyền Đà La đập cho ra trăm mảnh, cũng không dính dáng gì tới hắn.
- Chín ngày rồi, đã 90 trận thắng liên tiếp rồi. Vậy mà chẳng có một tên đối thủ nào ra trò là sao?
Huyền Đà La tức giận, ngay cả ly trà trên tay cũng bóp nát thành bột.
- Cốc cốc.
Một người ở bên ngoài gõ cửa, Đông Vi Ân ở gần đó, mở hé cửa ra nhìn bên ngoài. Vừa nhìn được người ở bên ngoài liền đóng cửa lại ngay lập tức:
- Rầm.
- Cốc cốc, cốc cốc...
- Rầm.
- Rầm.
- Rầm.
Đang bực bội nghe thêm cái âm thanh khiến người ta bực thêm này, Huyền Đà La mở cửa quát:
- Các ngươi ồn ào quá, ta đã nói là không gia nhập bất kỳ tổ chức nào hết rồi còn gì!
Năm lão gia ngơ ngác nhìn Huyền Đà La. Không đợi bọn họ phục hồi tinh thần, Huyền Đà La đã đóng cửa.
Rất nhanh bọn lão nhân gia kia đã phục hồi tinh thần. Huyền Đà La đồng dạng mở cửa bước ra ngoài, theo bên cạnh là Đông Vi Ân, cả hai cùng lúc bỏ đi. Lại làm cho những lão nhân kia ngơ ngác phần hai.
Hai người thẳng tiến đến đấu trường, sự xuất hiện của bọn họ không làm cho những người khác ngạc nhiên, nhưng lại làm cho bọn chúng đang hò hét thì im lặng.
Quay sang chỗ của lão nhân đặt cược, Huyền Đà La cùng Đông Vi Ân đi đến chỗ của lão, đưa ra:
- 1000 vạn ức, mỗi người.
Lời nói đơn giản, lão nhân này mấy ngày liên tiếp đây đều sợ hãi hai người này, mỗi lần đặt cược thắng thì ngày mai lại đặt cược toàn bộ số tiền đó.
Lần thắng mười trận liên tiếp đầu tiên bọn họ nhận được 1 ức kim tệ, lần tiếp theo là 10 ức, cứ một lần thắng lại nhân lên đến 10 lần. Tính đến hiện tại thì đã được 10.000 vạn ức.
(ta không biết rõ 1 ức ức nên gọi như thế nào, nên để 10.000 vạn ức. Tính theo tiền của tung củ thì 1 ức = 100 triệu, 1 ức ức thì chắc = 10.000.000.000.000.000, 16 số 0 @.@)
Tuy cả hai không đặt 10000 vạn ức nhưng cái giá 1000 vạn ức cũng hơi bị quá. Nhưng, Huyền Đà La không nói nhưng thường lệ, nàng nói "1000 vạn ức, mỗi người", như vậy nếu thắng thì nàng sẽ có 20000 vạn ức.
- Các ngươi, đúng là giết người không cần vũ khí mà.
Lão nhân than lên một câu, Đông Vi Ân đưa ra một cái không gian giới chỉ, lạnh nhạt lên tiếng:
- 10000 vạn ức mỗi người.
- Phụt.
Lão nhân phun ra một ngụm máu tươi, lão chăn trối nhìn Đông Vi Ân, ngón tay run run chỉ về Đông Vi Ân:
- Ngươi... ngươi lấy đâu ra nhiều như vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!