Lời nói vừa dứt, dưới chân của Huyền Đà La một vết rạn nứt, bàn ghế ở trong phòng từ từ bị nát ra như bị một vật nặng đè ép.
- Bình tĩnh đi. Cho dù kẻ đó có nghe cũng vô dụng mà thôi. Ta chắc chắn rằng kẻ nghe lén đó cũng đã có kiếm ý của hắn rồi.
Huyền Đà La liếc nhìn Đông Vi Ân, nàng thở dài một hơi, thu hồi uy áp lại.
- Ngươi luyện xong rồi?
- Xong rồi. Có gì a?
Đông Vi Ân gật đầu, nói.
- Xong rồi thì biến!
Huyền Đà La kéo hắn ném ra bên ngoài, rồi nàng đóng cửa phòng lại rất nhanh. Suốt những ngày tiếp theo rất yên tĩnh, Mộc Nam Anh đi tu luyện, cả hai người đều chỉ ở trong phòng của mình mà tu luyện, đợi đến ngày khởi hành.
Năm ngày sau.
- Khách nhân, ngài không vào phòng của mình sao?
Thị nữ có mái tóc hồng đến bên cạnh Huyền Đà La hỏi nàng.
Huyền Đà La nhìn biển rộng mênh mông, nàng nhẹ nhàng lắc đầu:
- Không ta muốn ở ngoài chỗ này.
Thị nữ cũng không làm phiền nàng nữa.
- Khách nhân tối nay có một buổi đấu giá trên thuyền, ngài có định tham gia không? Ngài có tể mua hoặc đem vật phẩm đi đấu giá.
Nghe đến đấu giá, mắt của Huyền Đà La lại sáng lên, nói:
- Ta có một số dược tề cùng đan dược muốn đem bán.
Thị nữa kia nghe Huyền Đà La nói nàng muốn bán dược tề cùng đan dược liền bất ngờ.
Bây giờ nàng mới biết rõ cái tin đồn là nàng không bỏ tiền mà được phòng chữ Thiên là thật, nàng khi đó không dùng tiền mà dùng dược tề cùng đan dược để đổi lấy phòng.
Giờ thì nàng còn muốn đem đan dược đi bán, thì nói thẳng ra thân phận của nàng chính là luyện dược sư còn gì.
Cho dù có ở ngàn năm trước hay ngàn năm sau, nghề luyện dược sư vẫn là nghề vô cùng cao quý. Luyện dược sư đâu phải ai cũng làm được, trong một trăm người mới có một người có thiên phú làm luyện dược sư.
Cái thế giới này tôn sùng nhất chính là luyện dược sư, vì có luyện dược sư thì bọn họ có thể chữa lành vết thương nhanh chóng, hồi phục sức khỏe, hơn hết là tuổi trẻ thanh xuân do dược đem lại, cái quan trọng nhất của họ muốn từ luyện dược sư chính là nâng cấp tu vi.
Đi vào trong phòng, Huyền Đà La lấy một cái không gian giới chỉ ở trong một cái hộp gỗ để trong phòng ra, nàng đưa không gian giới chỉ cho thị nữ kia, bảo:
- Trong đó tất cả đều là đan dược cùng dược tề, mỗi loại ta đều đã ghi công dụng và cách phục dụng lên đó hết rồi đấy! À đúng rồi, nơi này có cho phép đấu giá độc dược không?
Thị nữ kia cung kính lấy không gian giới chỉ từ tay của Huyền Đà La, sau đó nàng mới gật đầu nói:
- Có, bất kỳ sản phẩm gì tại nơi này đều bán hết, vấn đề là có người mua hay không.
Huyền Đà La gật gù, rồi vẫy tay với thị nữ, cho nàng lui xuống.
Đêm đến.
Huyền Đà La được sắp xếp một phòng thượng cho nàng. Trong thuyền có phòng thượng tương ứng với ba phòng chữ Thiên.
Đấu giá hội chỉ mới bắt đầu, nàng đã xem qua hết vật phẩm trong đấu giá hội, những vật phẩm đầu tiên chẳng đáng gì để nàng quan tâm cả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!