Chương 10: Mộc Nam Anh.

Hai người Huyền Đà La và Đông Vi Ân rời khỏi Thiên Thi đế quốc, hiện tại cả hai đang ở trên một con thuyền ở giữa biển cả mênh mông.

- Đại ca, hay là để ta vào đó đuổi hai tên nhóc kia ra cho người vào đó.

Một tên béo trư ở trước một cái phòng tiếp khách trên thuyền.

Nơi này, không khác gì quán trọ, có phục vụ món ăn, phòng ở như một quán trọ cao tầng bên ngoài.

Trong một bàn ăn, tên béo trư tức giận âm trầm nói với một vị đại hán mặt đầy sẹo.

Vị đại hán mặt đầy sẹo này lườm hắn một cái, lên tiếng:

- Hồ đồ! Ngươi nghĩ những có thể ở trong phòng chữ Thiên là những người mà ngươi có chạm vào sao? Nếu ngươi không muốn sống nữa thì đừng có rủ ta vào đó.

Tên béo trư kia giật mình, không lên tiếng gì nữa.

Một trong ba phòng chữ Thiên.

Bên trong phòng chữ Thiên thứ 3.

- Vi Ân... tuổi thật của ngươi là mười bảy?

Đông Vi Ân đứng dựa lưng vào tường, nhẹ nhàng gật đầu. Huyền Đà La thoáng cái đã bóp nát ly trà trong tay.

- Cái ta không ngờ hơn là người đã hơn cả ngàn tuổi.

Hai người ở trong thuyền cũng đã ba ngày, trong khoảng thời gian nhàm chán này, cả hai nói chuyện với nhau, hàn huyên với nhau cả đêm.

Khi cả hai đều uống say nói ra những lời không nên nói, những bí mật của bản thân đều nói toạc ra hết.

Huyền Đà La thì nói ra tiền kiếp của mình. Còn Đông Vi Ân thì nói ra cuộc sống của hắn.

Bất ngờ làm sao là cho dù bị say, nhưng cả hai đều ở trên cấp Vương, nên khi say vẫn còn tỉnh táo, chỉ qua là không khống chế được cái miệng mà thôi, còn tâm trí thì không bị ảnh hưởng.

Qua hết cơn say của đêm, qua cả hai tỉnh rượu thì mới bất ngờ hỏi nhau.

- Ta không muốn tin là ngươi đã mười bảy mà với cái cơ thể mười lăm, chắc là Nguyên Huyền Nghịch Thể. Mà vấn đề là giờ ta mới biết khi ngươi mới mười tuổi đã bị đuổi ra khỏi tộc, vừa ra khỏi tộc hai năm lại trở thành tên sát nhân khét tiếng, tiền thưởng với cái giá trên trời, không ngờ.

Huyền Đà La thả đi một đống bột trên tay, cười nói.

- Ta còn không ngờ hơn, ngươi lại chính là Mạn Đà La của 1000 năm trước, kẻ mà ta hận vì đã sáng tạo nên Đông gia độc sư ở Tây Hán đại lục.

Hai người im lặng hồi lâu.

- Các vị khách nhân thuyền đã đến Thâm Thiên đảo, chúng ta sẽ ở Thâm Thiên đảo một tuần, sau một tuần thuyền sẽ khởi hành lại.

Thị nữ vừa vào liền lên tiếng, khi lên tiếng xong nàng mới nhìn thấy không khí ở trong phòng này thật ngột ngạt.

- Đi ra thôi.

Huyền Đà La lạnh nhạt nói lên ba từ, rồi bước ra ngoài.

Đi xuống thuyền, Huyền Đà La muốn đi dạo xung quanh Thâm Thiên đảo một chút. Đông Vi Ân thì vẫn đi theo sau nàng không rời.

Giữa đường đi, Đông Vi Ân nhìn bóng lưng Huyền Đà La, hắn thở dài, nói:

- Chuyện ta nói với ngươi quên đi được không. Coi như chúng ta chẳng nói gì cũng chẳng nghe được chuyện gì cả.

Đầu của Huyền Đà La gật nhẹ một cái, nàng đột nhiên dừng lại. Khó hiểu, Đông Vi Ân hỏi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!