Chương 92: (Vô Đề)

Hoàng thượng cùng Thành vương phân cao thấp cũng mất hơn nửa năm, kỳ hạn Hữu Yển làm tin một năm cũng đến, nhưng bởi vì việc này, Hữu Yển không thể không giữ lại.

Trong nửa năm này đã xảy ra một sự kiện, chính là vài quận phương nam bạo phát ôn dịch, có lời đồn nói là bởi vì Hoàng thượng tin sủng yêu nhân, làm trời cao tức giận. Càng có lời đồn nói là Hoàng thượng vốn dùng thủ đoạn đoạt lấy ngôi vị Hoàng thượng, ông trời tức giận lúc này mới trút xuống trừng phạt.

Hoàng thượng tựa hồ sớm đoán trước, hạ một đạo thánh chỉ, phong Hữu Yển là Nam vương, phụ trách chuyện ôn dịch. Hữu Yển viết một phong thư gửi cho Tả Yển đang lêu lổng, Tả Yển sau khi nhận thư, suốt đêm chạy tới địa phương xảy ra ôn dịch.

Hoa các đối với ôn dịch sớm có nghiên cứu, y thuật Tả Yển tuy rằng không bằng Hoa Diệc Khê, nhưng đối với ôn dịch cũng coi như dễ dàng chưa trị, rất nhanh liền ngăn lại tình hình bệnh dịch. Hoàng thượng vừa mới đăng cơ, không thể rời khỏi kinh thành, vì thế Hữu Yển xuống phương nam, bởi vì Tả Yển đã khống chế phần lớn tình hình bệnh dịch. Cho nên Hữu Yển về sau chính là dựa theo ý Hoàng thượng tiếp kiến vài quan viên mà thôi, rồi sau đó ở lại ngây người chừng một tháng dạy các đại phu nơi đây phòng bệnh.

Thời điểm Hữu Yển đi, ôn dịch cơ bản đã biến mất, khắp các nơi còn xây nên thiện đường, phát cháo cho dân.

Chuyện này không chỉ không chỉ giúp Hoàng thượng, còn làm cho thanh danh của hắn bay lên một tầng, danh tiếng trong dân gian nháy mắt đã nổi lên, ngay cả Hữu Yển cũng một bước lên mây. Vốn trước nói hắn là yêu nhân, là tai họa quyến rũ Hoàng thượng. Hiện giờ biến thành hiền thần phụ tá Hoàng thượng.

Hữu Yển trở lại kinh thành, Hoàng thượng cho tất cả quan viên ra cổng thành nghênh đón, quy mô khiến tất cả mọi người lé mắt, đến cả Hữu Yển cũng có chút ngây dại.

Rồi sau đó thuận lý thành chương, trong hoàng cung xuất hiện dược lô, dược điền, Nam vương Hữu Yển hữu danh vô thực, cũng không có thế quyền gì đáng nói, Hoàng thượng liền cho hắn đi chưởng quản thái y viện. Hữu Yển cũng có hứng thú, thời điểm rảnh rỗi liền tới thái y viện dạo một vòng.

"Thành vương một kế không thành, sẽ có lần sau. Hoàng huynh có sách lược gì ứng đối?" Sở vương cười hỏi, uống trà trong tay, tựa hồ tuyệt không đem Thành vương để vào mắt.

"Hắn dựa vào ôn dịch chửi bới trẫm, trẫm thật sự có chút trở tay không kịp." Hoàng thượng nói "Lần này may nhờ Hữu Yển, Tiêu gia bảo bên kia có tin tức gì không?"

"Hoa Diệc Khê đưa qua một phương thuốc cho Tả Yển, là may nhờ phương thuốc kia nhanh như vậy kềm chế ôn dịch." Sở vương nói, Hoàng thượng thở dài "Hoa Diệc Khê cùng Tiêu Lạc Ngọc đều là cao nhân đương thời. Lần này Thẩm gia cũng quyên tặng không ít ngân lượng, ta đã hạ chỉ phong Thẩm gia là "nghĩa thương"."

Sở vương biết Hoàng thượng là vì mượn sức đám người Tiêu Lạc Ngọc, cười mà không nói. Hắn vốn cũng cho rằng Hoàng thượng sẽ mạnh mẽ đả kích hắn cùng với thế lực Tiêu gia bảo, không nghĩ tới Hoàng thượng chỉ nhẹ nhàng bâng quơ đề cập qua, cũng không chân chính làm khó hắn. Đối với hắn cũng tăng thêm trọng dụng. Đối với Tiêu gia bảo, chỉ là mượn sức.

Vị Hoàng huynh này của hắn sau khi lên ngôi, hắn càng xem càng không thấu.

Sau khi Sở vương rời đi, Hoàng thượng cũng mang theo thái giám tâm phúc về tẩm cung. Từ rất xa đã nhìn thấy hoàng hậu đứng trong tuyết.

"Tham kiến Hoàng thượng." Hoàng hậu cúi người. Hoàng thượng cười nói "Ngươi sao lại ở chỗ này?" Hoàng hậu một thân hồng y diễm lệ, toàn thân mình hết sức kiều diễm.

Nàng vốn nhiều hơn Hoàng thượng mấy tuổi, tuổi này cũng là thời điểm người tựa như hoa, tuyết trắng hồng y hợp nhau lại càng tăng thêm vẻ đẹp.

Hoàng hậu nói "Thần thiếp trong cung phiền muộn, đi ra ngoài một chút." Hoàng thượng nói "Nhàm chán thì đi bồi Thái hậu, trẫm còn có việc, không tiếp tục ở lại." Nói xong lướt qua Hoàng hậu, Hoàng hậu tiến lên vài bước "Hoàng thượng, Thái hậu muốn tuyển tú nữ, ý Hoàng thượng như thế nào?"

Hắn ngẩn người, sau đó nói "Trẫm mới vừa đăng vị, rất nhiều nơi cần vàng bạc, ôn dịch phương nam cũng vừa mới vừa bình ổn, chuyện này vẫn là để sau đi." Hắn nhìn Hoàng hậu, nhưng Hoàng hậu chỉ cúi nhìn mặt đất. Hắn khẽ thở dài một tiếng nói "Bên ngoài gió lớn, đừng đứng quá lâu."

Thời điểm trở lại tẩm cung, Hữu Yển đang ôm một con mèo nhỏ tự mình bôi dược cho nó. Hoàng thượng ngồi đối diện hắn khuôn mặt có chút u sầu. Hữu Yển nói "Tuần Tông lại có tâm sự gì?"

Tuần Tông là tên tự của Hoàng đế, hai người sớm chiều kề cận, Hoàng thượng liền đề nghị Hữu Yển gọi tên của hắn. Hữu Yển cảm thấy bình thường gọi Hoàng thượng thì quá mức nghiêm cẩn, cũng liền gọi tên Hoàng thượng. Hoàng thượng cười khổ "Ta gặp Hoàng hậu, nàng vẫn không hiểu được."

Hữu Yển thở dài "Hoàng hậu rồi sẽ rõ."

Hoàng thượng bất đắc dĩ "Chúng ta thành thân cũng đã nhiều năm, nàng tuy rằng hiền lương nhưng vẫn không hiểu ý nghĩ của ta, lần này hy vọng nàng đừng làm hành động gì khác. Nếu không…"

Mèo nhỏ "meo" một tiếng, từ trên người Hữu Yển nhảy xuống, Hoàng thượng cúi người đùa với nó, Hữu Yển nói "Ngươi biết được cái gì?"

"Quốc trượng những ngày gần đây cùng Thành vương có chút thân cận, ta cũng vô cùng đau đầu, lúc này không cho phép xảy ra biến cố gì, bọn họ nếu làm cái gì cũng chớ trách ta không niệm tình cũ."

Hữu Yển bất đắc dĩ, Hoàng gia vốn tình cảm mong manh, Hoàng thượng làm như vậy cũng là chuyện không cách nào, Hoàng thượng tựa hồ nhìn thấu ý nghĩ của hắn, cười nói "Ta cùng hoàng hậu vốn là phụng chỉ thành thân, sau thành hôn nàng sinh một đứa con, coi như đối với ta là công thần, hiện giờ…" nói tới chỗ này, Hoàng thượng ánh mắt lạnh xuống, mèo nhỏ tựa hồ cảm giác được, vội vàng chạy đi.

"Hiện giờ Hoàng tử đã không thể ở lại bên Hoàng hậu, ngày mai ta hạ chỉ, đưa Hoàng tử đi Tiêu gia bảo học tập võ công." Hoàng thượng nói.

Hữu Yển bất đắc dĩ, Hoàng đế hiện giờ chỉ có hoàng tử này, tuy rằng chưa phong làm Thái tử, nhưng phi thường coi trọng, hắn gật đầu nói "Ta ngày mai viết thư cho Các chủ." Đã hơn một năm ở chung, hai người cũng thân cận hơn rất nhiều, Hoàng thượng tuy rằng tâm tư khó lường, nhưng đối với hắn cùng Tiêu gia bảo Hoa các vẫn luôn vạn phần lễ kính. Ở chung lâu, phát hiện Hoàng thượng cũng không phải kẻ hỉ nộ vô thường.

Chuyện ngủ chung hai người cũng muộn phiền hồi lâu, Hữu Yển không thích cùng người khác ở chung, nhưng tẩm cung Hoàng thượng không có nơi khác để ngủ, cuối cùng hai người thương nghị long sàng to như vậy mỗi người một nửa, phần ai nấy ngủ.

Hoàng thượng vừa mới nằm xuống, đã cảm thấy trên đầu một trận gió sượt qua, long sàng nhất thời nhiều thêm một người, Hữu Yển mới vừa tắm rửa xong, tóc còn có chút ẩm ướt. Khuôn mặt càng thêm trắng nõn, khẽ cười với hắn. Rồi sau đó chăn trên người hắn giật giật, lộ ra một con mèo, meo một tiếng đã bị Hữu Yển ôm vào trong ngực.

"Từ khi ngươi cứu nó, nó mỗi ngày đều đi theo ngươi." Hoàng thượng cười nói, nghiêng qua sờ sờ đầu mèo nhỏ. Trên người Hữu Yển còn mang theo hơi nước, phảng phất dược hương, Hoàng thượng ánh mắt tối lại. Dùng sức nhéo nhéo mặt mèo "Có thể ngủ long sàng, cũng chỉ có mèo nhỏ của ngươi có phúc đó, ta thấy ngươi cũng thực thích nó, ngày mai ta sai người làm cho nó một cái vòng cổ, về sau phong làm ngự sủng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!