Hốt như nhất dạ xuân phong lai, thiên thụ vạn thụ lê hoa khai.(*)
(Gió xuân thổi lộng đêm trường
Vạn nghìn lê trắng rộn ràng nở hoa)
Thời điểm mới vừa vào đông, kinh thành sớm đổ một trận tuyết nhưng không nghĩ tới hồi lâu sau đều không có nửa phiến tuyết rơi, mãi cho đến ngày lễ trừ tịch hôm nay.
Trên trời dưới đất bông tuyết phủ kín toàn bộ kinh thành, đưa mắt nhìn lại đều là một mảnh trắng xoá.
Trừ tịch trong cung yến ẩm tự nhiên không phải ít, thiên tử mới đăng cơ vừa lúc nương cơ hội này mượn sức triều thần, tiệc rượu là cảnh tượng quân thần hòa nhạc. Hậu cung cũng dưới sự chủ trì Hoàng hậu, phi thường náo nhiệt.
Hiện giờ Hoàng thượng không gần nữ sắc, sau khi lên ngôi trừ bỏ Hoàng hậu chỉ có hai phi tử, đều là năm đó thời điểm còn là Thái tử Hoàng thượng tự mình tuyển cho hắn. Hoàng hậu cùng hai phi tử ở chung cũng không tồi, chính là Thái hậu nói hậu cung quá trống trải, muốn Hoàng thượng tuyển tú.
Nhân ngày lễ trừ tịch, không ít phu nhân đều tiến cung, Hoàng hậu cùng Thái hậu cũng thuận tiện tìm hiểu những nữ tử trong nhà các vị đại thần.
Mà ở một nơi trong cung, vắng vẻ tựa hồ toàn bộ hoàng cung náo nhiệt đều cách biệt với nơi này. Trong viện hệt như không có một bóng người.
Đột nhiên một đụn tuyết bỗng chốc rục rịch, rồi sau đó từ đống tuyết chui ra một con mèo nhỏ màu đen. Mèo nhỏ run run cái mũi, lập tức không thấy bóng dáng.
Một lát sau ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, cửa mở ra.
"Ôi, trong viện sao không có người a, thủ vệ đâu hết rồi? Lát nữa lão nô nhất định răn dạy mấy kẻ hạ nhân này." Người cầm theo đèn lồng nói, vừa đi vừa nhìn sắc người mặt bên cạnh.
"Trừ tịch tất cả mọi người đều thích xem náo nhiệt, không sao." Người mặc cẩm y cười nói. "Mấy tên thủ vệ bất quá chỉ làm vẻ, Hữu hộ pháp cũng không cần bọn họ canh gác."
"Vâng!"
Người nọ tiếp nhận đèn lồng, dặn dò đối phương vài câu, tự mình mang theo thực hạp đi vào. Còn chưa tới cửa, cữa đã tự mở ra, người nọ cười cười, cũng không kinh ngạc, tự đi vào. Sau đó cửa lại tự động khép lại.
"Lâu rồi chưa gặp hộ pháp, đã thấy quen chưa?"
"Nhờ phúc Hoàng thượng, hết thảy đều tốt." Hữu Yển khom người nói. Tuy rằng ở trong này thân phận hắn giống như con tin, nhưng Hoàng thượng cũng không quá phận hạn chế tự do của hắn, hắn ngẫu nhiên còn dạo chơi kinh thành vài vòng. Mọi chuyện ăn ở cũng giống với người trong cung, đến đâu hay đến đó, hắn cũng không oán hận gì.
Hoa minh thế lực đúng là quá lớn, hơn nữa có Sở vương hậu thuẫn, vốn bọn họ đều cho rằng sau đó Hoàng đế sẽ cố làm suy yếu thế lực Hoa minh, có như vậy mới khiến cho Hoàng thượng buông tha Hoa minh, Hữu Yển cũng hiểu được, nhìn thấy Hoàng thượng coi như là vẻ mặt ôn hoà. Huống chi Hoàng thượng cũng không bày ra dáng vẻ bề trên.
"Ta cũng thật lâu không gặp Sở vương, hôm nay hắn mang theo Tử Thanh, thoạt nhìn khí sắc rất tốt." Hoàng thượng lên tiếng, đem rượu và thức ăn ra, rồi sau đó tự tay rót rượu cho hai người.
"Vốn ta nghĩ để hộ pháp về Hoa minh đón năm mới, nhưng lại sợ triều thần phản đối, cho nên đành phải thôi. Đành phải ủy khuất hộ pháp một thời gian."
"Hoàng thượng nói quá lời, người trong giang hồ vốn không để ý mấy thứ này." Hữu Yển cười đáp. Hắn vừa lúc có chút đói bụng, người trong viện hắn đều cho nghỉ hết, vừa rồi đang nghĩ tới mình có nên tự động thủ hay không.
"Có cái gì cần thì nói với ta là được." Hoàng thượng nói, Hữu Yển chú ý tới, thời điểm Hoàng thượng cùng hắn nói chuyện, xưng hô là dùng ta, mà không phải trẫm. Sau khi nói xong, Hoàng thượng uống một ly rượu, Hữu Yển cũng không khách khí, tự uống một ly.
Hai người nói chút chuyện, uống không ít rượu, Hoàng thượng đột nhiên nói, "Hộ pháp có thể vì ta đàn một khúc?"
Hữu Yển bật cười "Hoàng thượng biết rõ ta, cầm kỳ thi họa còn không bằng hài đồng mấy tuổi."
Hoàng thượng đột nhiên nghĩ đến lần ở Túy Tiên cư nhìn thấy Hữu Yển, khi đó hắn thổi một khúc, thật có thể nói là khó nghe tới mức kinh hãi trời đất quỷ thần khiếp sợ. Nhịn không được bật cười, rồi mới nói "Ta đương nhiên biết, chính là không biết vì cái gì, mấy ngày nay lại nhớ tới những ngày đó, cho nên đột nhiên muốn nghe hộ pháp đàn một khúc."
"Nhưng nơi này cũng không có nhạc khí gì." Hữu Yển nói.
Hoàng thượng sửng sốt một khắc, chợt nghĩ đến đây không phải tẩm cung của phi tử nào, dĩ nhiên cũng sẽ không chuẩn bị nhạc khí chờ hắn đến thưởng thức.
"Là ta đường đột, mặc dù chỉ là nửa năm, quãng thời gian đó là lúc nguy hiểm nhất, nhưng cũng là thời điểm vui vẻ nhất của ta." Hắn cười nói "Sở vương từ nhỏ đã được phụ vương sủng ái, hắn cũng vẫn luôn tùy ý làm bậy. Mà ta chỉ có thể tuân thủ nghiêm ngặt hoàng thất lễ nghi, cái gì cũng không thể làm. Ngược lại thời điểm kia vì qua mắt Hàn vương, làm một ít chuyện bình thường sẽ không làm, nghĩ đến cũng thập phần thú vị."
"Hoàng thượng nghĩ tới Hàn vương sao?" Hữu Yển hỏi.
"Có khi sẽ." Hoàng thượng nói, "Tuy rằng hắn đại nghịch bất đạo, nhưng chung quy vẫn là đệ đệ của ta. Ngẫu nhiên sẽ nghĩ tới, nếu hắn không mưu phản, sẽ là cảnh tượng như thế nào. Có lẽ hết thảy đều sẽ khác."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!