An Lạc nhanh chóng tập trung vào chuyện tắm rửa quan trọng này hơn, chật vật cởi quần áo, dùng khăn mặt lau người một lượt, đôi chân bị bó thạch cao nên chỉ có thể lau qua. Mặc dù không tắm táp thỏa thích được như trước nhưng chí ít, sau khi lau tấm thân đầy mồi hôi, cảm giác trong người đã khoan khoái hơn rất nhiều.
Gội đầu kỹ càng xong, ngồi trên xe lăn mặc quần áo trở thành một vấn đề nan giải khác.
An Lạc đương nhiên sẽ không gọi An Trạch vào giúp đỡ, anh cau mày xỏ cái chân bó thạch vào quần lót, sau đó gian nan kéo lên, vì không thể đứng thẳng nên chỉ có thể mượn lực từ cánh tay. Vì vậy sản sinh ra tư thế "một tay chống xe lăn, một tay ra sức kéo quần", trông hết sức kỳ quái…
Nếu có ai thấy cảnh này thì nhất định sẽ cho rằng anh bị rút gân.
An Lạc thở dài khe khẽ, khốn khổ mặc quần áo vào… Quần áo ngủ của An Trạch mặc lên người cũng hơi rộng, được cái vải vóc là chất liệu cotton, chạm vào da rất thoải mái, hơn nữa quần áo cũng được giặt rất sạch sẽ, An Lạc liền quên luôn vấn đề "quần áo mặc trên người là của An Trạch" kia đi.
Người đang đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu, tình cảnh hôm nay, đã từ lâu không cho phép anh tùy tâm sở dục.
Từ phòng tắm đi ra, thấy An Trạch đang ngồi bên giường gọi điện thoại, ánh vàng ấm áp của đèn bàn rọi chiếu, vẻ mặt của cậu dường như có chút đông cứng. An Lạc đẩy xe lăn đến gần giường, chợt thấy An Trạch khẽ nói: "Chuyện này cháu biết chừng mực, ông nội yên tâm, vâng, cháu đã biết… Ông nội ngủ ngon."
Đợi cậu cúp điện thoại, An Lạc mới hỏi: "Là điện thoại của ông nội? Ông nói gì?"
Ông nội An Quang Diệu nghe đồn là người cực kỳ lợi hại, cũng cực kỳ thương yêu cháu đích tôn, từ lúc biết An Lạc bị mất trí nhớ thì bệnh tim tái phát, phải vào bệnh viện, An Lạc chỉ thấy ông qua tấm ảnh tư liệu trên mạng. Về phần bản thân ông, cho đến bây giờ anh cũng chưa từng gặp mặt, chỉ biết ông là gia trưởng của An gia, rất có uy tín trong nhà.
An Trạch quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng An Lạc: "Anh à, ông nội xuất viện rồi, nói muốn gặp anh."
An Lạc hỏi: "Cậu có đưa tôi về không?"
An Trạch không hề nghĩ ngợi mà mở miệng từ chối luôn, "Không."
Bầu không khí có phần cứng ngắc, An Trạch dừng một chút mới thấp giọng bổ sung: "Trước khi điều tra ra rõ chân tướng, em không thể yên tâm đưa anh trở về."
An Lạc đã sớm đoán được đáp án này, bèn gật đầu, "Máy nghe trộm trong phòng ngủ của tôi, cậu nghĩ là do ai đặt?"
An Trạch trầm mặc chốc lát, rồi thấp giọng nói: "Anh à, hiện tại anh đang mất trí nhớ, không nhỡ rõ chuyện trước đây, ý kiến của em có thể sẽ ảnh hương đến phán đoán của anh, khi chưa có chứng cứ, em không muốn nói năng thiếu suy nghĩ, cũng không muốn đổ oan cho bất cứ ai."
An Lạc nhìn bộ dáng nghiêm túc của cậu, không nói gì.
Cậu em này thật sự là một người rất có nguyên tắc, khi chưa có chứng cứ cậu ta sẽ không tự ý phỏng đoán và vu khống người khác, huống chi người kia hoàn toàn có thể là anh em thân thiết của cậu ta.
Như vậy cũng tốt, chưa có chứng cứ mà tùy tiện hoài nghi một cậu em nào đó thì không công bằng, nếu An Trạch đang tìm chứng cứ, An Lạc đương nhiên không muốn phá vỡ sự cân bằng nhỏ bé này.
An Nham, An Mạch, An Trạch, tính cách ba cậu em khác nhau, An Lạc sẽ không hoàn toàn tin tưởng bất kì một ai trong số đó, cũng sẽ chẳng tùy tiện hoài nghi bất cứ người nào.
Hồ ly xảo quyệt một ngày nào đó cũng sẽ lòi đuôi, nếu An Lạc lần này không chết thành, kẻ ẩn náu đằng sau hiển nhiên sẽ không buông tha anh, hiện chỉ cần án binh bất động, im lặng quan sát thay đổi bên ngoài.
Thật ra, đối với khả năng phát sinh nguy hiểm An Lạc không hề lo lắng chút nào, là người đã chết một lần, anh đã chẳng có gì phải sợ hãi.
***
Một ngày trôi qua rất nhanh, ngoại trừ An Nham hay An Mạch thỉnh thoảng gọi điện tới hỏi thăm tình hình gần đây, mấy ngày nay anh vẫn ở chung với An Trạch, còn đâu mọi ngày đều rất yên bình.
Mỗi ngày tỉnh dậy, An Trạch hay bận rộn nên trên bàn thường đặt bữa sáng từ sớm, có đôi khi còn để lại giấy nhắn kẹp dưới cốc nước, viết đủ thứ: "Anh à, ăn sáng xong nếu thấy buồn chán thì xem phim nhé", "Bữa trưa đặt trong tủ lạnh, anh đun nóng lại rồi mới ăn", "3h chiều hôm nay em sẽ về đón anh đi bệnh viện"
Nét chữ đẹp đẽ, cũng giống như tính cách đoan chính chỉnh tề của cậu.
An Lạc đọc lướt qua rồi tiện tay vo thành một cục ném vào thùng rác. Tuy lớn tuổi hơn mà mọi chuyện đều phải ỷ vào cậu ta… Cảm giác được người khác chăm sóc này khiến tâm lý An Lạc không thoải mái. Dù sao cũng là một người trưởng thành rồi, mỗi ngày cơm đến tận miệng, quần áo đến tận tay, được em trai săn sóc chiếu cố khiến anh cảm thấy mình dường như đã biến thành một con lợn lười biếng vô dụng.
***
Chiều hôm nay An Trạch không có ở nhà, An Lạc nhàn rỗi buồn chán lấy laptop ra xem phim trực tuyến, phim kinh dị, phim tình cảm, phim siêu nhiên, loại nào cũng có. An Lạc tìm chọn một bộ phim cảm thấy hứng thú trong cả đống phim, đột nhiên một tấm áp
-phích tuyên truyền phim rất độc đáo hiện ra thu hút sự chú ý của anh.
"Endless City —— Vô tẫn chi thành."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!