Chương 49: Lòng Người Khó Dò

Edit: Um

-um

Trên đời này có một số việc tốt nhất là không nên

biết, Thượng Quan Dũng nhìn bản danh sách dưới chân, bắt đầu hối hận bản thân mình đã vào gian phòng này, sự tình của hoàng gia khi nào thì đến

phiên hắn nhúng tay?

"Thực xin lỗi." Tín Vương nhìn bộ dáng Thượng Quan Dũng có chút không đành lòng mà nói: "Ta vô tình hại ngươi."

Thượng Quan Dũng hít sâu một hơi, khom lưng nhặt danh sách lên, dù sao cũng là người từng chinh chiến sa trường, có kinh hoàng luống cuống cũng chỉ là sự việc trong chốt lát. "Ngài nói Hoàng hậu nương nương vu hãm người

mưu phản, vậy trận Phượng Châu đánh giặc này ngài giải thích thế nào?"

Thượng Quan Dũng hỏi Tín Vương.

"Ta muốn vào kinh." Tín Vương nói: "Chỉ là ta không ra được Phượng Châu."

"Phượng Châu lớn như vậy mà ngài không thể nhắn với ai sao?"

"Nếu ta không giao ra danh sách này, ai sẽ tin lời nói của ta? Tướng quân

đến từ biên quan, không rõ chuyện quanh co chốn quan trường, thật ra ta

có thể tin tưởng tướng quân một lần."

"Ngài không có thân tín?"

Tín Vương cười khổ: "Sau khi Đoạn Kế Thừa lãnh binh tiến vào Phượng Châu,

ta mới biết được người bên cạnh mà ta tín nhiệm là người của Hoàng hậu,

ta còn dám tin ai là thân tín? Thật ra ta tin tưởng lão quản gia ngoài

cửa nhưng hắn tuổi đã già, Phượng Châu ai ai cũng biến hắn là quản gia

của Tín Vương phủ, hắn cũng không thể ra khỏi Phượng Châu một bước.

Tướng quân, con người trước khi chết lời nói thường thật lòng, ngươi nhớ kỹ lời ta nói, lòng người khó dò."

Trong lòng Thượng Quan Dũng loạn thành một đoàn, hỏi Tín Vương: "Ngài giao thứ này cho ta là muốn ta làm gì?"

Tín Vương nói: "Ngươi tìm cơ hội giao cho thánh thượng giúp ta."

Thượng Quan Dũng nói: "Ngài cũng biết chức quan của ta không cao, căn bản thường ngày không thấy được thánh thượng."

"Vậy tìm người mà ngươi có thể tin tưởng, bảo hắn trình danh sách này lên."

"Thánh thượng có thể tin sao?" Thượng Quan Dũng nghĩ Tín Vương muốn tố cáo hai người, một là Hoàng hậu, một là Thái tử. Thượng Quan Dũng nghĩ thế nào

cũng cảm thấy hai người này ai cũng quật không ngã.

"Thánh thượng biết có người tự nuôi quân đội riêng, Vương Viên chính là chết vì tội này." Tín Vương nói.

Thượng Quan Dũng lại cả kinh: "Vương Viên đã chết?!"

Bỗng nhiên ngoài cửa truyền đến thanh âm của Khánh Nam: "Đại ca, huynh đang

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!