Xe ngựa của Bình An an toàn ra khỏi kinh thành, Viên Nghĩa và Viên Uy
ngồi trong xe, nhìn về bóng dáng kinh đô sau lưng họ ngày càng xa, biểu
tình vừa như trút được gánh nặng lại vừa như mê man, bọn họ đã có thể
sống sót nhưng họ nên đi đâu bây giờ?
An Cẩm Tú ôm Bình An vào
lòng, cười nói với hai tử sĩ: "Từ nay ngày tháng của các ngươi sẽ trôi
qua tốt đẹp, thân thể được tự do, còn không phải muốn làm gì thì làm
đi?"
Viên Nghĩa nói: "Phu nhân chịu thả chúng tôi đi?"
"Ta cũng không giữ các ngươi lại được nữa." An Cẩm Tú nói: "Về sau các ngươi có quyền tự quyết định cuộc sống của mình."
"Hắn cười kìa." Lúc này Viên Uy lại chỉ vào Bình An trong lòng ngực An Cẩm Tú đang cười vui vẻ.
"Muốn ôm không?" An Cẩm Tú cười hỏi Viên Uy.
Viên Uy vội lắc đầu m, hài nhi còn nhỏ như vậy hắn không dám chạm vào.
An Cẩm Tú không hề do dự đặt Bình An vào trong lòng ngực Viên Uy, nói:
"Các ngươi đều muốn học cách ôm hài tử nhưng lại lắc đầu nói không với
ta. Tương lai khi có hài tử của mình chẳng lẽ các ngươi cũng không ôm?"
Thân mình Viên Uy cứng ngắc, đôi tay ôm Bình An không dám động đậy khiến Bình An nhễu nước miếng ướt cả người hắn.
"Ôm hài tử là phải như thế này này" An Cẩm Tú bắt đầu cầm tay Viên Uy giảng dạy việc ôm hài tử.
Thượng Quan Ninh bên cạnh nói theo lời An Cẩm Tú: "Này đại ca thật là ngốc, ngay cả ta còn biết ôm Bình An nữa là."
Mặt Viên Uy đỏ bừng, hắn là một tên giết người không chớp mắt mà nay lại bị một hài nhi nhỏ xíu và hai nữ nhân một lớn một nhỏ làm cho tay chân
luống cuống.
Viên Nghĩa ngồi một bên lẳng lặng nhìn bộ dáng Viên Uy ôm hài tử, bỗng nhiên cảm thấy mũi mình chua xót, muốn khóc liền
nhịn xuống. Tử sĩ vốn dĩ không có cuộc sống riêng của mình, hiện tại hắn thấy bộ dáng vụng về của Viên Uy thật xa lạ khiến hắn có cảm giác trước nay chưa từng quen biết người này.
An Cẩm Tú chú ý biểu tình
trên mặt Viên Nghĩa nhưng không vạch trần, chỉ kiên nhẫn hướng dẫn Viên
Uy ôm Bình An thế nào. An Cẩm Tú cũng là một tay lão luyện trong việc
thu phục lòng người. Nàng có tâm tư thu mua Viên Nghĩa và Viên Uy nhưng
cũng hi vọng hai người có thể nghĩ tới tương lai của chính họ, giống như nàng sống một đời của bản thân mình, sao Viên Nghĩa, Viên Uy không thể
sống cuộc đời của họ?
Ba ngày sau, toàn bộ năm trăm nhân khẩu
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!