Chương 45: Ra Khỏi Thành.

Ban đêm, Thế Tông

hoàng đế cùng các hoàng tử đến nhà giam Đại Lý Tự, bá tánh ở Thành Kinh

Đô không một ai biết, ngủ một giấc rồi tỉnh dậy, lập tức nghe nói tối

qua ở đại lao Đông Thành xảy ra sự kiện các tội phạm họ Vương vượt ngục, có hai tên tội phạm họ Vương trốn thoát khỏi thiên lao.

Trong lúc nhất thời đầu đường cuối ngõ Thành Kinh Đô, dõi mắt nhìn ra xa đều là hình bộ nha dịch đang lục soát tội phạm vượt ngục, cuộc sống của dân chúng trong thành Kinh Đô bỗng nhiên khẩn trương hơn, lời đồn đãi

về hai tên tội phạm vượt ngục kia rất nhanh được truyền ra ngoài, lời

đồn kiểu gì cũng có, cuối cùng biến thành hai tên tội phạm vượt ngục là

những kẻ có yêu pháp cũng được mọi người truyền nhau nghe.

Thượng Quan gia nằm ở phía nam thành Kinh Đô, từ bên ngoài nhìn vào vẫn

giống như cuộc sống bình thường, làm cho người ta không nhìn ra được chỗ nào không đúng.

Từ sáng sớm, An Nguyên Chí đã chạy đến cửa tây nghe ngóng, sau đó liền

chạy về phủ, tới nơi của cái người đang ngây ngốc trong phòng, An Cẩm

Tú, nói nhỏ vào tai nàng: "Tỷ, cửa thành không đóng, nhưng mà có đủ loại quan binh đứng canh ở cửa thành, chúng ta đưa bọn họ ra khỏi thành như

thế nào?"

Hai tên tử sĩ nằm trên giường gỗ bên cạnh phòng, vết thương trên người

được bôi thuốc tốt, băng bó tỉ mỉ, An Cẩm Tú lại cho bọn hắn uống canh

bổ khí, sắc mặt lúc này của bọn hắn đã hồng hào hơn hôm qua rất nhiều.

Nghe xong lời nói của An Nguyên Chí, một tử sĩ tên Viên nói: "Tự chúng ta nghĩ biện pháp ra khỏi thành."

An Nguyên Chí đụng vào vai trái của tên Viên nói: " Ngày hôm nay, tất cả nam tử ra khỏi thành đều phải kiểm tra bả vai, trên người của ngươi có

hai vết thương, có thể nghĩ ra biện pháp gì để ra khỏi thành?"

Viên và một tử sĩ tên Viên Uy liếc mắt nhìn nhau một cái, đột nhiên duỗi tay chụp đàu bả vai trái mình một cái.

Trong phòng, An Cẩm Tú cùng An Nguyên Chí đều không kịp ra tay ngăn cản, trơ mắt nhìn hai người kia xé hai khối thịt trên bả vai mình ra.

Viên vừa hít mấy ngụm khí lạnh, hỏi lại An Nguyên Chí: "Như vậy được không?"

An Nguyên Chí chưa thấy người nào tự hành hạ bản thân như vậy, An Ngũ

thiếu gia giật mình tại chỗ, trong lúc nhất thời không biết nói gì.

Thế nhưng An Cẩm Tú lại không có phản ứng gì, kiếp trước, nợ máu trong

tay nàng có không ít, tình huống máu thịt bay tứ tung nàng thấy cũng

nhiều, nhìn hai tên kia máu thấm ướt hết nửa người, An Cẩm Tú thở dài,

đứng dậy nói với An Nguyên Chí: "Giúp bọn họ bôi thuốc, băng bó vết

thương."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!