Thượng Quan Dũng đưa tay xuống dưới người An Cẩm Tú, ngón tay dính đầy dịch ẩm ướt, Thượng Quan tướng quân mới nếm được hương vị của con gái, lấy tay
dò xét một loạt đóa hoa bí mật của An Cẩm Tú, chậm rãi phác họa, chỉ sợ
bản thân không cẩn thận sẽ bỏ lỡ gì đó. Hai ngón tay đầy vết chai đảo
qua hoa hạch, vui vẻ giống như chiếm được báu vật cho riêng mình, sau đó luyến tiếc không rời, vuốt ve hai miếng thịt non dù chẳng thấy rõ màu
sắc của chúng.
"Đừng!" An Cẩm Tú giãy dụa nhưng vẫn không thoát,
đột nhiên khẽ thốt, người dùng giằng định ngồi dậy, nhưng toàn thân lại
run rẩy mềm oặt không xương.
Một lượng chất lỏng ẩm ướt trơn
trượt lớn phun trên tay Thượng Quan Dũng, chàng trố mắt một lúc, sau khi phản ứng kịp, bật cười đầy đắc ý.
An Cẩm Tú trước tiên che kín
mặt bằng hai tay, nam nhân này chỉ dùng hai ngón tay đã khiến mình trút
thân, An Cẩm Tú tự giác mất mặt. Nghe thấy tiếng cười của Thượng Quan
Dũng, An Cẩm Tú bỏ tay ra, oán trách nhìn anh chàng gây tội, cũng không
ngờ cơ thể vẫn còn run nhẹ do dư âm, "thương bạc" của Thượng Quan tướng
quân lại không để trí óc nàng bay xa, nhanh chóng tiến vào sâu trong sơn cốc, An Cẩm Tú sợ hãi kêu liên tiếp, lại bị Thượng Quan Dũng dẫn vào
những vòng xoáy hoan ái khác.
Đối với Thượng Quan Dũng, cả thiên
hạ chỉ còn cái giường đang nằm và cô gái dưới người, hung hăng chiếm giữ nàng, chinh phạt nàng, đó là suy nghĩ duy nhất trong đầu Thượng Quan
Dũng.
Tiếng rên rỉ khe khẽ vỡ vụn xen lẫn thở dốc dồn dập, tiếng
nước vang lên do va chạm khiến người ta đỏ mặt, tất cả quyện lên một sắc màu tươu đẹp cho đêm động phòng hoa chúc giữa hè tháng bảy.
Trong tiền sảnh, tuy nam chủ nhân trong nhà vội vàng làm việc đại sự bỏ qua
nơi đây, nhưng tiệc rượu vẫn tiếp tục, ngay cả An Nguyên Chí cũng ở lại
chưa rời đi.
Rạng sáng, sau vài tiếng sấm rền vang, trời bắt đầu
đổ mưa, hạt mưa càng lúc càng lớn, cơn mưa nhỏ hóa thành một trận mưa
lớn, diệt sạch khí nóng còn lưu lại trong kinh đô những ngày trước.
"Chờ mãi cũng mưa!" Có huynh đệ trong quân tham gia tiệc cưới của Thượng
Quan Dũng phấn chấn nói: "Lại nóng nữa, lão tử cũng phát bệnh!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!