Chương 32: Tơ Hồng

"Ta...." Lần đầu tiên Thượng Quan Dũng nhìn thê tử gần đến vậy, cô gái đẹp như

tranh kia có đúng thật là nàng dâu của chàng không thế? Thượng Quan Dũng bất chợt nghi ngờ mình đang nằm mơ, "Em đẹp còn hơn cả tiên nữ ấy."

Không biết tại sao, Thượng Quan Dũng lại nói với An Cẩm Tú như thế.

Đêm tân hôn không được khóc, nhưng hốc mắt An Cẩm Tú vẫn ẩm ướt, nàng đẹp còn hơn cả tiên nữ ấy, kiếp trước chàng cũng nói với nàng lời này, nhưng khi đó nàng chỉ cảm

thấy chàng tầm thường vô lễ, nào có bùi ngùi như hôm nay? Dù đã quyết

định sẽ không nghĩ tới nữa, nhưng vẫn không làm chủ được trái tim. Nếu

kiếp trước nàng biết tiếc phúc, nam nhân này sẽ đặt nàng trong lòng bàn

tay che chở cả đời, dù cho khi ấy bị Bạch Thừa Trạch lấy nữ nhi uy hiếp, mặc kệ nàng đã là độc phụ bị cả thiên hạ phỉ nhổ, nam nhân này cũng

từng nỗ lực đưa nàng tới biên quan chăm sóc.

"Sao lại khóc rồi?"

Thượng Quan Dũng thấy nước mắt của An Cẩm Tú, cuống cuồng lên, vươn tay

định lau những hạt trân châu tuôn ào ào, lại cảm thấy mình đường đột

giai nhân, không dám thực hiện, chỉ gấp gáp hỏi liên tục: "Vì ta nói sai ư? Hay là nàng không thoải mái? Ta đi gọi đại phu nhé? Sao lại khóc?"

An Cẩm Tú nâng tay tự lau nước mắt, ngẩng đầu cười với Thượng Quan Dũng: "Tướng công, chàng không uống rượu giao bôi với em à?"

Nàng ấy gọi ta là tướng công, tướng công! Thượng Quan Dũng cứng ngắc người, xoay lưng lấy rượu trên bàn, không ngờ đều đụng đổ hết ghế tròn ở xung quanh.

An Cẩm Tú muốn đứng dậy, nhưng nàng đã ngồi trên giường nguyên ngày, tay

chân sớm chết lặng hết cả, vừa đứng lên thì lệch người, nhìn như sắp

ngã.

Cẩn thận!" Thượng Quan Dũng vốn định dựng lại ghế, thấy An

Cẩm Tú sắp ngã xuống đất, vội bỏ mặc mấy cái ghế chỏng chơ trên đất, ôm

An Cẩm Tú vào trong lòng.

Vòng ôm ấm áp mang theo hương rượu

nồng, An Cẩm Tú nghiêng mặt nhìn Thượng Quan Dũng, gò má ửng đỏ, lại khẽ gọi Thượng Quan Dũng một tiếng: "Tướng công."

Huân hương nhàn nhạt như có như không tràn ngập trong không khí, xa lạ những lại khiến tim chàng xao xuyến.

Chén rượu cạn bị chủ nhân tùy ý ném xuống giường, ánh đèn cũng bị nam nhân

nào đó dùng một chưởng gió tắt ngúm, màn buông xuống, nhưng vẫn có thể

nương theo ánh trăng nhìn thấy người trên giường.

"Phòng này nhỏ

quá." Dưới thân Thượng Quan Dũng đã cứng như sắt, nhưng chàng vẫn kìm

nén trò chuyện với An Cẩm Tú: "Sau này ta sẽ để em ở trong căn phòng lớn hơn, đảm bảo sẽ không khác gì phủ Thái sư."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!