"Khởi kiệu!" Bà hỉ thấy người đã lên kiệu hoa, lớn tiếng kêu.
An Thái Sư đừng trong cửa lớn An phủ, nhìn kiệu hoa đưa An Cẩm Tú đi xa dần, xa dần.
Bên trong An phủ, Tú di nương đang quỳ trước tượng quan âm bằng gỗ niệm kinh văn, "Cầu xin ngã Phật từ bi, phù hộ nữ nhi này của con cả đời không sầu lo."
Đối với các chủ nhân khác trong An phủ, chuyện An Cẩm Tú xuất giá dường như chẳng liên quan gì tới họ, hôm nay và hôm qua cũng không có gì khác lạ.
Thế Tông đứng lẫn trong nhóm người xoay lưng đi về phía trái ngược với kiệu hoa, dư vị nụ cười kia của An Cẩm Tú vẫn còn, thầm cảm thán, hiếm khi
mới nhìn trúng mỹ nhân, lại chẳng ngờ đó sẽ là thê tử của kề bề tôi, cảm giác bỏ lỡ dịp may ấy khiến cho vị đế vương sở hữu toàn bộ thiên hạ
trong tay cũng không khỏi âu sầu.
Cát Lợi mang theo nhóm thị vệ
cải trang đứng cạnh Thế Tông, không dám thở mạnh, tự thôi miên bản thân
mình, mình cái gì cũng không biết, hôm nay chỉ đơn giản theo Thế Tông
xuất cung giải sầu.
Thượng Quan Dũng đưa kiệu hoa tới trước cửa
hoàng cung, theo lời dặn dò của An Thái sư, họ cùng nhau quỳ trước cửa
cung khấu tạ hoàng ân.
Có thái giám bước ra cửa cung, thay Thế Tông truyền chỉ.
Thượng Quan Dũng và An Cẩm Tú tất nhiên phải dập đầu tạ ơn lần nữa, lúc này
mới mang gấm vóc và bạc được ban thưởng về Thượng Quan phủ.
Xa xa nhác thấy cửa nhà, Thượng Quan Dũng mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, đợi
đến trước cửa, thấy đệ muội (*) và các huynh đệ trong quân đứng trước
cửa, ai nấy đều cười hì hì nhìn mình, mặt Thượng Quan Dũng hơi nóng lên.
(*) em trai em gái.
"Thượng Quan đại ca đừng thất thần đấy nhé!" Võ quan đi theo Thượng Quan Dũng
tới An phủ đón dâu, cười lớn tiếng nói với Thượng Quan Dũng: "Ca còn
không đón tẩu tử vào cửa hả?"
Trong tràng cười vang, mặt Thượng Quan Dũng hoàn toàn giống trái cà chua chín.
An Cẩm Tú ngồi ngay ngắn trong kiệu hoa, trong tay vân vê đóa Phượng Hoàng được chăm sóc ở tiền viện nhà họ An, một làn gió thổi qua, An Cẩm Tú
liền đặt đóa hoa ấy xuống, rồi chợt ngắt nó đi. Kiếp trước, vào ngày
xuất giá, hương quế tỏa ngào ngạt, kiếp này xuất giá, cũng gả cho nam tử ấy, nhưng tâm trạng khác nhau, mùa cũng khác, quế vẫn xanh, chuẩn bị
cho thời kì nở hoa, còn Phượng Hoàng thì đương lúc đỏ rực như lửa.
Một bàn tay thô đưa vào trong kiệu, đến trước mặt mình lại bất động chờ đợi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!