Editor: Preiya
"Mẫu thân!" Lão thái quân nói mấy câu xong lại bắt đầu nổi giận với An Cẩm
Tú, An Thái sư vội vàng mở miệng nói, "Cẩm Tú không ở nhà lâu nữa, người không cần giáo huấn nàng đâu."
An Cẩm Tú cười, nói, "Thái Quân chỉ vui đùa với Cẩm Tú thôi, sao Cẩm Tú lại bị khi dễ ở trong nhà được chứ?"
Ngữ khí của lão thái quân vẫn không tốt, "Ngươi có thể nghĩ như vậy là tốt rồi."
An Nguyên Chí đứng một bên muốn mở miệng nói thay An Cẩm Tú, Thượng Quan
Dũng đã thỉnh chỉ, hai ngày nữa tới đón dâu thì có vấn đề gì sao? Chỉ là An Nguyên Chí vừa mới há miệng thì An Cẩm Tú đã ho khan, hắn nhìn về
phía nàng, chỉ thấy nàng đang lắc đầu với mình, còn trừng mình một cái.
An Nguyên Chí tức giận cúi đầu, đem những lời muốn bênh vực kẻ yếu nuốt
xuống bụng.
Động tác của An Nguyên Chí và An Cẩm Tú đã bị lão
thái quân nhìn thấy, đối với đôi tỷ đệ thứ xuất trong phủ này, lão thái
quân đều nghĩ đến xuất thân là gia nô của Tú di nương, nên khi tỷ đệ An
Cẩm Tú sinh ra cũng không thấy vui mừng. "Lui xuống cả đi", lão thái
quân vô cùng phiền lòng, sau đó ra lệnh cho bọn vãn bối lui xuống hết.
"Mẫu thân." Nhóm tôn bối đã lui xuống hết, nhưng An Thái sư vẫn còn chưa đi.
"Con yên tâm." Lão thái quân nói với An thái sư, "Ta không hài lòng với nha
đầu An Cẩm Tú, nhưng đối với hôn sự của nó, ta nhất định sẽ làm thỏa
đáng, không để nó phải khó xử."
An Thái sư nghe được những lời này của lão thái quân mới yên tâm đi khỏi.
Lúc này, nha hoàn hầu hạ bên người liền tiến vào, nói với lão thái quân,
"Thái quân, phu nhân và tam tiểu thư đều phái người đến, nói muốn thỉnh
an người."
Lão thái quân nói, "Ta không nhận nổi sự thỉnh an của các nàng, bảo các nàng dưỡng bệnh cho tốt đi."
Nha hoàn không dám nhiều lời, bèn cúi đầu đi ra ngoài.
Sau khi An Cẩm Tú rời khỏi phòng của lão thái quân liền cùng An Nguyên Chí
một trước một sau đi đến phòng của Tú di nương. Nghe nói hai ngày nữa An Cẩm Tú sẽ xuất giá, đầu tiên Tú di nương không đồng ý, sau đó lại vui
vẻ ngay, An phủ không phải là nơi mà nữ nhân các nàng có thể sống yên
ổn, sớm tránh xa tòa đại viện này là một chuyện tốt.
"Nương." An Cẩm Tú lau nước mắt nơi khóe mắt của Tú di nương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!