An Cẩm Tú lặng lẽ kéo An Nguyên Chí lại, bảo hắn đừng tức giận. Vì tiền
đồ của hắn, vì mẫu thân của hai người, chỉ có thể cúi đầu trước người
khác mà nghe theo vào lúc này. "Dạ, đa tạ thái quân." An Cẩm Tú mỉm
cười, thi lễ với bà, nói, "Tú di nương bệnh tình nguy kịch, nhưng sau
khi được đại phu cho thuốc thì đã hạ sốt."
"Cũng nhờ có các con
là hai đứa nhỏ hiếu thuận," Lão thái quân nói, "Ta lại không biết Tú di
nương có phúc như thế, sinh ra một đôi nam nữ ngoan thế này."
Sự giận dữ trên mặt An Nguyên Chí không thể che giấu, nhưng An Cẩm Tú vẫn
nở nụ cười, nói, "Bây giờ bệnh tình của Tú di nương đã đỡ, chúng con
cũng an tâm rồi."
Lão thái quân nhìn An Cẩm Tú. Nàng quả thực không giống trước kia, không những biết nén giận mà còn có thể cười điềm tĩnh.
"Mẫu thân," An Thái sư chợt mở miệng, nói, "Chuyện hôm nay không lien quan đến lão ngũ và Cẩm Tú."
"Một cây làm chẳng nên non," Lão thái quân nhìn An Cẩm Tú, "Cẩm Tú, con nói có phải hay không?"
Nàng cúi đầu, "Cẩm Tú biết sai, nhưng thái quân xử phạt."
Xử phạt An Cẩm Tú? Lúc ở am ni cô, tuy lão thái quân mắng Tần thị, nhưng
trong lòng bà lại nghi ngờ nàng giở trò sau lưng. Bây giờ, thấy nàng
nhận sai như vậy, lão thái quân không còn gì để nói nữa. An Thái sư đã
nói rất rõ là Thượng Quan Dũng xin Hoàng thượng ban hôn sớm, nếu bây giờ lão thái quân phạt An Cẩm Tú, chuyện này mà truyền ra ngoài, người ta
sẽ nói An thị khắt khe với con cháu.
"Thôi." Lão thái quân liếc
nhìn An Cẩm Tú rồi nói, "Con sắp có phu quân rồi, cứ an tâm đợi ngày
xuất giá. Hôn sự của con, tổ mẫu tuyệt đối không bạc đãi."
An Cẩm Tú quỳ xuống tạ ơn, dáng vẻ dịu dàng, yếu ớt, biết nghe lời.
Lão thái quân nở nụ cười, sau đó nói với tỷ đệ hai người, "Ta còn có chuyện muốn nói với Thái sư, hai người các con lui xuống trước đi."
"Mẫu thân," An Thái sư vội mở miệng, "Cứ để Cẩm Tú và lão ngũ cùng nghe được mà."
"Đích thứ khác biệt." Lão thái quân thấy An Thái sư nói giùm cho hai tỷ đệ
kia, khuôn mặt bà lập tức trầm xuống, "Có những chuyện, chúng nó không
được phép nghe!"
An Cẩm Tú và An Nguyên Chí hành lễ với lão thái quân rồi xoay người rời đi. Đích thứ khác biệt. Kiếp trước, nàng rất mơ hồ về điều đó, bây giờ nhìn lại, khắp cả chính sảnh lẫn hậu đường nơi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!