Thượng Quan Dũng vốn chỉ nghe nói đại tộc An thị một nhà phú quý, An Cẩm Tú hẳn là lớn lên trong nhung lụa gấm vóc, ăn sung mặc sướng, có ngờ
đâu thê tử tương lai của hắn lại bị người của An phủ mắng là thứ nô tài
hèn kém, thậm chí còn bị đích tiểu thư đánh một bạt tai. "Hỗn xược!" Hắn cố gắng kiềm chế sự nhẫn nại, cúi đầu mắng một câu.
Thế Tông
nghe được tiếng mắng chửi của Thượng Quan Dũng thì chỉ thở dài một hơi,
nói, "Ngươi là phu quân tương lai của nàng, sau này đối tốt với nàng một chút."
"Thần tuân chỉ", Thượng Quan Dũng đáp lại.
Thế
Tông lắc đầu. Nữ nhân trong viện đang lau nước mắt, khiến người ta có
cảm giác như hoa lê đẫm mưa. "Đi thôi," Thế Tông nói với mọi người, "Coi màn kịch này đủ rồi."
An Thái sư mất hết thể diện, tức giận gần chết, mắt thấy Thế Tông xoay người bỏ đi, ông ta lập tức chạy tới, cúi
chào Hoàng đế, hô một tiếng, "Thánh thượng!"
Thế Tông lạnh lùng nói: "Hôm nay, ngươi quả là đã phá hư tâm tình của trẫm."
An Thái sư khom lưng càng thấp. Hôm nay, Thế Tông ngự giá đến phủ, vốn là
vinh quang rất lớn dành cho An thị, ông ta thậm chí còn gọi con rể tương lai là Thượng Quan Dũng cùng đi theo để hắn có cơ hội gặp gỡ thiên
nhan. Nào ngờ đâu, trong nội viện lại xảy ra chuyện như vậy, lại khiến
đương kim thánh thượng tận mắt nhìn thấy gà chó không yên, để con rể
tương lai thấy thê tử chưa qua cửa của mình chịu nhục nhã, việc này phải làm sao mới xong đây?
"Đích thứ khác biệt," Thế Tông lại nói, "Nhưng tiểu nữ vô tội, tại sao phải bức bách nàng ấy?"
"Thần biết tội, " An Thái sư vội nhận sai.
Thế Tông lại nhìn qua An Cẩm Tú trong viện. Giai nhân Cẩm Tú, An Nhị Tiểu thư quả là rất xứng với khuê danh này.
An Thái sư lén nhìn ánh mắt Thế Tông, lại quay đầu sang hướng hắn đang
nhìn, trong lòng chợt động. Thế Tông là Hoàng đế, năm xưa từng ở lại
biên quan, trời sinh tính tình lãnh khốc nhưng lại yêu thích sắc đẹp.
Dung nhan của An Cẩm Tú như vậy... An Thái sư cúi thấp đầu. Cẩm Tú đã
định hôn sự, bây giờ có nói gì cũng đã muộn. Cho dù Thế Tông ham mê cái
đẹp cũng không thể làm ra chuyện đoạt thê của thần.
"Trẫm rất
thích mẫu thêu Hương sen dưới ánh trăng này. Rất đẹp, thưởng." Thế Tông
thu lại ánh mắt đang nhìn giai nhân, tùy ý nói một câu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!