Buổi tối hôm ấy, Tử Uyên ngủ một giấc thật ngon. Sáng hôm sau, nàng ta
qua phòng tìm Tiểu thư mới phát hiện cả đêm qua An Cẩm Tú không ngủ. Cái áo đã được nàng thêu hơn quá nửa.
"Đến rồi hả?" An Cẩm Tú nghe tiếng bước chân liền quay đầu, cười tươi với Tử Uyên.
Tử Uyên không hiểu tại sao trước kia Tiểu thư không hề quan tâm tới Ngũ
Thiếu gia, vậy mà bây giờ lại để tâm đến hắn. "Tiểu thư, người lại không ngủ đêm qua ư?" Tử Uyên bước tới trước mặt An Cẩm Tú, vẻ mặt lo lắng vô cùng, "Nếu cứ tiếp tục như vậy, lỡ như bị bệnh thì phải làm sao?"
"Không đâu." An Cẩm Tú đứng dậy, nói, "Ta đi rửa mặt, chải đầu một phen. Hôm
nay chúng ta còn phải đến gặp Tần lão thái quân đó."
"A..." Tử Uyên vội vàng chuẩn bị y phục cho Tiểu thư ra ngoài.
An Cẩm Tú ngồi trước bàn trang điểm. Dung nhan vốn đẹp như hoa, trong
gương lại trở nên tiều tụy. Tuy nàng còn trẻ, nhưng qua một đêm không
ngủ, nhan sắc dù có đẹp đến đâu cũng đi xuống rõ rệt.
"Tiểu thư mặc chiếc váy này nhé?" Tử Uyên mang y phục tới cho An Cẩm Tú xem.
An Cẩm Tú nhìn qua. Tử Uyên đang cầm trong tay bộ váy màu đỏ mà Tần thị
từng đưa cho nàng, trên có thêu hoa văn rực rỡ, thậm chí nàng còn từng
coi nó như bảo bối.
"Đổi bộ khác đi."
"Tiểu thư?" Tử Uyên ngẩn ngơ. Bộ váy này không lọt vào mắt Tiểu thư từ lúc nào vậy?
Nhìn dáng vẻ ngây ngốc của Tử Uyên ngốc dạng, An Cẩm Tú chỉ biết lắc đầu.
Nàng đứng dậy, bước tới bên rương tủ quần áo rồi nói, "Gọi người tới,
mang nước cho ta rửa mặt."
"Dạ, Tiểu thư." Tử Uyên vội chạy ra ngoài.
Người hầu kẻ hạ trong Tú Các không ít, nhưng từ sau khi sống lại, đối với
những kẻ làm việc cho Tần thị này, An Cẩm Tú sớm đã sinh lòng cảnh giác. Nàng nhìn bộ váy đỏ rực rỡ được Tử Uyên đặt cẩn thận trên bàn mà cảm
thấy chói mắt vô cùng. Ở Thuận Triều, chỉ có chính thê và đích nữ được
mặc y phục màu đỏ, cho dù là Quý phi được sủng ái nhất trong cung cũng
không được phép động đến y phục có màu này. Tần thị tặng nàng một bộ váy đỏ, ngoại trừ việc để người ngoài biết bà ta đối xử ngang hàng giữa thứ nữ và con gái ruột thịt, đồng thời còn muốn gán ác danh không biết tuân thủ lễ nghĩa cho An Cẩm Tú. Thanh danh của nữ nhân quan trọng đến mức
nào? Chỉ trách kiếp trước nàng quá ngu ngốc.
Trong chốc lát, Tử Uyên đã dẫn người hầu tới, mang theo nước ấm và nước súc miệng.
"Tiểu thư mặc bộ này đi." Dương ma ma tới cùng Tử Uyên. Thấy bộ váy đỏ đặt ở
trên bàn, bà ta lập tức nở nụ cười với An Cẩm Tú, nói, "Tần lão thái
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!