Quả nhiên, sau khi
nghe xong lời của An Thái sư, Thượng Quan Dũng lập tức trả lời, "Tiểu
thư là một người tri thư..." Đáng tiếc, hắn chỉ nhớ được có hai chữ đầu
trong bốn chữ ngợi khen một con người này, còn hai chữ sau, hắn cố vắt
hết óc cũng không nhớ ra nổi.
"Tri thư đạt lễ." An Thái sư nhíu mày, nhắc nhở.
"Dạ phải." Thượng Quan Dũng càng thêm xấu hổ, đành phải nói, "Mạt tướng chưa từng đọc qua sách vở."
"Sính lễ ba trăm năm mươi lượng của ngươi, ta vẫn chấp nhận. Cẩm Tú luôn nghĩ cho ngươi, vậy mà ngươi lại không nghĩ cho thanh danh của nó!" An Thái
sư cố nén giận mà nói với Thượng Quan Dũng, "Sau này cố mà đối xử với
con bé thật tốt. Tuy Cẩm Tú là thứ xuất, lão phu chưa bao giờ xem nhẹ
đứa nhỏ này."
"Dạ." Thượng Quan Dũng vốn muốn nói thêm vài lời, rốt cuộc vẫn nghẹn lại mà không thốt ra được.
An Thái sư thở dài một tiếng, đi qua bên cạnh, ngước mắt đánh giá người
đối diện. Lúc trước khi ở trận tiền, ông ta cảm thấy Thượng Quan Dũng
khí thế ngất trời, thán phục người này có thể từ trong vạn quân lấy được thủ cấp của chủ soái quân địch dễ như trở bàn tay, là một anh hùng oai
phong lẫm liệt. An Thái sư sinh ra cảm giác "anh hùng không hỏi xuất
thân", cho nên mới định ra hôn ước cho An Cẩm Tú với Thượng Quan Dũng.
Bây giờ khói bụi đã đi qua, vị tướng quân lúc trước cởi giáp về quê, ông ta lại thấy người này chỉ là một kẻ vũ phu lỗ mãng, không có một chút
xứng đôi vừa lứa với An Cẩm Tú.
Thượng Quan Dũng không biết được những suy nghĩ đó trong lòng An Thái sư. Hắn ngây ngốc nhìn ông ta từ
từ bước lên chiếc kiệu sơn đen. Đợi tới khi người của An phủ đi cả rồi,
Thượng Quan Dũng mới lui bước về ngựa của mình. Hắn suy nghĩ đã mấy ngày trời, không dễ dàng mà hạ quyết tâm như hôm nay, rốt cuộc lại bị những
lời của An Thái sư làm cho dao động. Thượng Quan Dũng lên ngựa, trong
đầu đầy những ưu tư. Thân làm tướng quân mà ngay đến một tùy tùng cũng
không có, chỉ đành một người một ngựa, một đường trở về nhà.
Ngang qua gian hàng bán khăn tay dành cho nữ tử, Thượng Quan Dũng xuống ngựa. Hắn mua cho muội muội hai chiếc khăn lụa màu trắng thêu hoa. Hôm qua,
vô tình thấy khăn của muội muội đã rách nát nhưng vẫn được giặt sạch,
phơi khô ở trong viện, trong lòng Thượng Quan Dũng liền cảm thấy khó
chịu. Nói cho cùng, hắn cảm thấy đại ca như mình thật không có bản lĩnh, không thể tìm ra cách để đệ muội nhà mình được hưởng cuộc sống con nhà
thế gia, không có khả năng khiến cho nương tử sắp cưới về được xuất giá
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!