Chương 40: (Vô Đề)

Sáng sớm vẫn như thường lệ thức giấc trên giường Lăng Khiêm.

Mọi thứ tựa hồ chẳng có gì thay đổi, xem ra việc ngủ chung giường với hai đứa em là chuyện không thể tránh được đây.

Nhưng sau khi mở mắt, thoáng cái liền cảm thấy có điều khác thường.

Hình như thiếu gì đó.

Lăng Vệ đưa tay dò dẫm xuống phần eo, có người duỗi tay từ phía sau ôm lấy mình, không ngoài ai khác chính là Lăng Hàm.

Thế nhưng, Lăng Khiêm giống như bạch tuộc, tay chân luôn quấn khắp người mình thì không nằm kế bên.

Lăng Vệ lấy làm ngạc nhiên lắm.

Nghe có tiếng động, Lăng Vệ tối hôm qua bị làm tới tưởng chừng gãy thắt lưng trở mình ngồi dậy.

"Anh tỉnh rồi à?" Lăng Khiêm vừa bước ra khỏi phòng tắm, thần thanh khí sảng, mặc quân phục chỉnh tề, tướng mạo anh tuấn hơn người, thừa sức làm người mẫu chụp ảnh giới thiệu bộ sưu tập mới.

Thấy Lăng Vệ, Lăng Khiêm có chút ảo não "Em xin lỗi, em đã cố nhẹ nhàng hết mức, không ngờ vẫn làm anh thức mất."

"Có gì đâu." Lăng Vệ kỳ quái nhìn Lăng Khiêm vẫn luôn thủng thẳng chậm muộn "Em phải ra ngoài sao?"

"Vâng, chứ sao không dưng lại dậy sớm vậy chớ.

Ôm anh ngủ là chuyện hạnh phúc nhất trần đời này mà."

Có tiếng chuông cửa vang lên.

Lăng Khiêm ngẩng đầu nhìn đồng hồ, nhướng mày "Đúng giờ thật đấy, không hổ danh là Quân bộ.

Em phải đi rồi, tối nay không về sớm nấu cơm cho anh được.

Nếu Lăng Hàm cũng ở ngoài thì anh phải lo ăn uống đàng hoàng đó."

"Không cần nhắc hoài đâu, anh sẽ ăn mà, đừng xem anh như con nít thế."

"Vậy thì tốt, em đi đây." Trước khi rời khỏi, Lăng Khiêm đi đến bên giường, chống hai tay xuống nệm, cúi đầu đòi hôn.

Lăng Vệ ngẩng đầu, dung túng để cho hắn thực hiện.

Nụ hôn chào buổi sáng dường như cũng đã dưỡng thành thói quen, con người được nuông chiều thật dễ dàng hư hỏng.

Sau khi Lăng Khiêm đi, Lăng Vệ cũng xuống giường.

Chuyện miễn cưỡng tối hôm qua khiến chỗ kín bây giờ còn đau râm ran kháng nghị, lúc hai chân buông xuống cạnh giường, cảm giác khó chịu truyền tới làm Lăng Vệ không khỏi nhíu mày.

Cái gì mà song long nhập động chứ, thật không rõ tên quái đản nào nghĩ ra được chủ ý này nữa.

Không hề phù hợp với cấu tạo sinh lý của đàn ông một tí nào!

Thế nhưng, vì hành vi biến thái này mà đạt đến cao trào, mình cũng có thể đưa về biến thái một loại.

Lăng Vệ cảm thán nghĩ.

Sau khi rửa mặt xong, lúc mặc quần, động tác nhấc chân cũng tác động đến mặt sau.

Bởi từng động tác đều phải cẩn thận, thế nên thời gian vệ sinh buổi sáng so với bình thường cũng lâu hơn nhiều.

Lúc đi ra, Lăng Vệ ngạc nhiên phát hiện Lăng Hàm cũng đã tỉnh dậy, chẳng những thế còn thay quân phục thuần đen thẳng thớm, có lẽ trong lúc mình ở trong nhà tắm rửa mặt, cậu ta đã về phòng mình thay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!