Từ tư duy theo quán tính đã bị bồi dưỡng trường kỳ trong trường quân đội của Lăng Vệ mà nói, một khi gật đầu hứa hẹn, nhất định phải ôm quyết tâm bất kể bất luận khó khăn gì cũng phải hoàn thành. Vì thế mệnh lệnh của em trai mặc dù làm cho người ta lúng túng và cảm thấy hổ thẹn, vì hoàn toàn giải quyết sự tình, cậu vẫn là rất nhanh trực tiếp cởi quần dài và quần lót xuống, nằm trên giường ngửa mặt hướng lên trên.
Kiểm tra thì kiểm tra, mặc kệ bộ phận gì, dù sao không có khác phái ở đây, hẳn là không có gì khác với kiểm tra sức khoẻ của trường quân đội.
Nếu như người kiểm tra không phải là em trai không có quan hệ huyết thống với mình, mà nguyên nhân kiểm tra lại không liên quan đến vi phạm quy định về tình dục không tồn tại, có lẽ ngay cả cảm giác khó chịu trong lòng giờ phút này cũng sẽ giảm bớt.
Lăng Vệ thản nhiên chờ đợi.
Hoàn toàn không biết mình lúc này lõa lồ thân dưới, lẳng lặng nằm trên giường.
Bộ dáng không hề đề phòng, chấn động đối với người chứng kiến có ảnh hưởng lớn cỡ nào.
Gần như từ khi cậu cởi dây lưng ra.
Dưới háng Lăng Khiêm đã cứng rắn đến phát đau.
Anh trai cả đầu chỉ có hai chữ "quân nhân", cho tới nay biểu tình cứng nhắc, giống như một tảng đá không biết khôi hài này, chẳng biết từ khi nào, liền hấp dẫn ánh mắt của hắn.
Tất cả đều là bất tri bất giác.
Ngay cả Lăng Khiêm cũng không thể hiểu được rốt cuộc bắt đầu ra sao.
Có lẽ là mẹ đối với anh trai không phải là con ruột lại có thể hiền lành cũng giống như đối đãi với mình và Lăng Hàm! Hay là cả ba.
Lúc dạy bảo con trai luôn luôn nghiêm mặt, "Con ấy nếu có phân nửa giống như Lăng Vệ cũng không sai lầm."
Bắt đầu là đố kỵ đơn thuần, không hi vọng cha mẹ phát hiện mà trách cứ.
Ánh mắt gay gắt bị buộc luôn che giấu.
Theo thói quen đi theo phía sau bóng dáng thẳng đứng xa xôi này, mới cảm thấy được từ trên người hắn, không biết là cái cố chấp, hay là trong vắt sạch sẽ dưỡng thành sau này, thế nhưng giống như thuốc độc làm cho người ta nghiện.
"Nằm yên, mở chân ra."
Không hổ là học sinh trường quân đội ưu tú quen với phục tùng, rất nhanh, hai chân liền mở ra.
Lăng Khiêm rất không khách khí nắm bộ phận kia.
"A!"
"Kêu cái gì?" Trong lòng kích thích dâng lên đào núi lấp biển, thứ đã khát vọng rất lâu cuối cùng cũng bị hắn nắm đến đùa giỡn thưởng thức trong tay.
Nhưng Lăng Khiêm vì thu lưới lần này âm thầm hao tốn không ít tâm huyết, để không cho con mồi có chút cơ hội nào từ bên người đào tẩu, gần như đem ra hết toàn bộ nhẫn nại, buộc chính mình duy trì giọng điệu chế nhạo giải quyết việc chung, "Anh, anh cũng không nên quá nhạy cảm, bây giờ nắm thứ đồ chơi kia của anh là em trai anh, chứ không phải là nữ sinh xinh đẹp trường quân đội nào."
Lăng Vệ cảm thấy vô cùng nhục nhã, cắn chặt khớp hàm, không để cho mình lại phát ra tiếng gì.
Không biết rốt cuộc thế nào mới có thể coi là kiểm tra xong.
Chỉ có thể lấy nghị lực đặc hữu của sĩ quan dự bị nhẫn nại.
Sống nặng nề buồn tẻ trong trường quân đội lâu dài.
Mặc dù không ít sĩ quan nam giới thường thường không tuân theo quy định tìm kiếm đủ loại đường ống thoải mái yêu cầu sinh lý, nhưng Lăng Vệ trên đầu treo hào quang con cả của tướng quân Lăng Thừa Vân, lại không thuộc về một thành viên trong đó.
Cậu ở kiến thức và kinh nghiệm phương diện tình dục, cùng với thành tựu ưu tú các khóa tại trường quân đội của cậu, hình thành tỷ lệ nghịch người khác phải trố mắt đứng nhìn.
"Phải..
Phải kiểm tra tới khi nào?" Mấy phút sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!