Chương 38: (Vô Đề)

Vừa nhấn chuông phòng hạng nhất, cửa đã lập tức mở ra.

"Đồ ăn nguội hết cả rồi!" Lăng Khiêm nhìn cậu mất hứng nhướn mày, nhưng giây tiếp theo lại trở nên cao hứng bừng bừng, rồi giống như sợ Lăng Vệ đào tẩu, túm lấy tay cậu kéo vào trong "Vì muốn báo đáp món cơm chiên của anh, hôm nay em tự mình xuống bếp nấu cơm cho anh đó nha, có súp hành tây với xương sườn nè, không được nghĩ là đơn giản, vì chỉ có nguyên liệu đơn giản mới thể hiện được tay nghề tài hoa của đầu bếp…"

"Lăng Khiêm, gượm đã, anh còn chưa thay giày." Lăng Vệ vội ngăn Lăng Khiêm đang kể công.

Lăng Khiêm đành phải ngoảnh đầu lại, không kiên nhẫn mà đợi Lăng Vệ cẩn thận tỉ mỉ thay giày, bất quá, lại lập tức tìm được lạc thú mới, đôi mắt tinh quái nheo lại tấm tắc "Bộ dáng anh mang vớ đi lại trên sàn gợi cảm hết biết, nếu để chân trần, chắc còn đáng yêu hơn nữa."

"Đừng có nói hươu nói vượn." Câu này cứ như trở thành câu cửa miệng của Lăng Vệ rồi ấy.

Xem ra dép lê đều bị Lăng Khiêm "Muốn nhìn đôi chân khiêu gợi của anh hai" giấu bay hết rồi, Lăng Vệ đành phải tập làm quen với cảm giác mang vớ trắng đi lại vậy.

Cậu hiểu Lăng Khiêm, cho dù mình có mua về, cũng bị Lăng Khiêm thừa dịp cậu không chú ý trộm vứt đi thôi.

Thật là một tên chẳng biết tôn trọng người khác gì cả.

"Anh đừng lề mề nữa, làm người lúc nào cũng trễ anh không thấy xấu hổ hay sao? Nhanh lên, em đói chết mất."

"Lần sau em cứ ăn trước đi."

"Không, cơ hội trân quý cùng anh ăn bữa tối như tình nhân thế này, sao mà có thể ăn trước phá hoại phong cảnh được?" Lăng Khiêm hợp tình hợp lý phản đối.

Bàn ăn đã bày biện bữa tối đâu ra đấy, mùi súp hành tây cùng cà rốt tỏa đầy gian bếp, màu vàng ươm của sườn nhìn có vẻ khá ngon.

Có điều đã nguội.

"Em đi hâm lại một chút."

"Không cần đâu."

Ngồi xuống bàn ăn, mặt đối mặt, cầm lấy dao nĩa.

Trên bàn ăn ngăn giữa hai người là một ngọn nến được cắm trên đế bằng bạc, ánh sáng lung linh lay động, chỉ có một vài giọt sáp nến nhỏ xuống, phỏng chừng Lăng Khiêm đã tính trước khi Lăng Vệ gần về mới đốt.

Chỉ là Lăng Vệ lúc này, không còn tâm tư đâu mà thưởng thức nữa.

Bởi hôm nay một cái tên lạ lẫm – Vệ Đình bỗng nhiên đột ngột xen vào cuộc sống đơn giản của cậu, khiến việc ăn món sườn nấu cực chuẩn này chẳng khác nào như đang nhai sáp.

"Em đã thay đổi vài loại hương liệu, anh thấy thế nào?"

"Ừm, ngon lắm."

Khen cho có lệ, Lăng Khiêm thoáng cái đã nghe ra liền, bất mãn hừ một tiếng, dùng mắt xấu xa nhìn chằm chằm con mồi nhìn chằm chằm Lăng Vệ "Anh hai thân yêu ăn nhiều thêm chút đi, em đã phí mất một giờ huấn luyện thao tác chiến cơ để nấu, tí nữa phải tiến hành cường hóa huấn luyện mới được."

Lăng Vệ hiểu được ý tứ của hắn, cả người cứng ngắc lại.

Đang lúc ngổn ngang tâm sự, tiếp nhận hàm ý tuyệt đối có tình ý của Lăng Khiêm, hơn nữa cái gọi là huấn luyện là phải sáp nhập vào thân thể mình khiến dạ dày cứ cuồn cuộn lên khó chịu vô cùng.

"Chuyện luyện tập lái chiến cơ, hôm nay có thể tạm dừng không? Bữa sau anh nhất định sẽ tận lực bù lại." Lăng Vệ không được tự nhiên hỏi.

"Người anh không khỏe à?"

Vốn sẽ lắc đầu chối, lại ma xui quỷ khiến thế nào sau một giây do dự thì gật đầu "Có hơi hơi."

Lăng Vệ buông mi mắt, sở dĩ nói như vậy, là vì trong thâm tâm biết Lăng Khiêm cực kỳ trân trọng thân thể của mình, hành vi đê tiện lợi dụng tình cảm của Lăng Khiêm làm cho Lăng Vệ có chút áy náy, bất quá hiện tại cũng chỉ có biện pháp này.

"Nhất định hôm nay luyện tập thể năng lại bị tên Lăng Hàm kia khi dễ rồi, đúng không?" Lăng Khiêm có điểm căm phẫn.

"Chuyện này không liên quan đến Lăng Hàm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!