Chương 36: (Vô Đề)

Sáng sớm.

Còn chưa mở mắt, cả người đã cảm nhận được hơi ấm truyền đến, tiếp xúc thân mật đã dần trở thành thói quen, thế nhưng vẫn khiến cho người đỏ mặt khác thường.

Tựa hồ chỉ cần là người xuất thân từ trường quân đội, sẽ dưỡng thành rất nhiểu thói quen khó có thể thay đổi, giống như xuôi theo quỹ đạo vận hành của một bức tranh quý.

Nếu thật sự là vậy, thế thì thói quen ngủ chung với hai đứa em, hẳn là sẽ khó đổi lắm.

Mỗi đêm đều bị chặt chẽ kẹp ở giữa, chẳng khác nào đồng thời bị hai con bạch tuộc lớn xác quấn quanh người, Lăng Vệ thật sự rất ngạc nhiên là mình cư nhiên có thể bình yên đi vào giấc ngủ.

Cánh tay từ đằng sau ôm lại đây, vô tình bày ra dáng dấp chiếm cứ, không cần phải nói, nhất định là Lăng Hàm.

Rõ ràng có phòng riêng của mình, vậy mà mỗi đêm đều ở nơi này chen chúc cùng một giường với Lăng Khiêm và anh hai…

"Anh rời giường đi, thời gian này không thể học Lăng Khiêm nằm ngủ nướng được đâu."

Nghe thấy giọng Lăng Hàm, mới biết hắn đã thức.

Cánh tay rời khỏi thắt lưng, Lăng Vệ nghe thấy thanh âm Lăng Hàm xuống giường đi lại phía sau.

Cậu nhẹ nhàng gỡ tay gỡ chân Lăng Khiêm đang quấn lấy cổ lấy người mình ra, cũng xoay người ngồi dậy.

"Em vất vả rồi, Lăng Hàm."

Lăng Hàm đang định đi vào phòng tắm rửa mặt dừng chân lại "Anh nói gì?"

"Em mới ngủ có xíu thôi đúng không? Bận bịu đến gần sáng, vậy mà sớm thế này đã dậy, chỉ vì cuộc thi của anh…"

"Cũng không hoàn toàn là do cuộc thi của anh, em còn rất nhiều công việc cần phải giải quyết."

"Nhưng em chỉ ngủ có ba tiếng thì không ổn cho lắm, sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của mình."

"Anh." Lăng Hàm quay đầu, khóe môi bỗng nhiên nhẹ nhàng cong lên "Em mới là quan trên của anh, anh hiểu chưa?"

"Hả?"

"Quân đội có cấp độ kỷ luật nghiêm khắc, thân là cấp dưới bị chỉ huy, không có quyền hỏi cách thức làm việc của quan trên." Tươi cười anh tuấn, rất có sức quyến rũ, đồng thời sức huy hiếp cũng không kém.

Lăng Vệ ngạc nhiên.

Làn da bị ánh mắt Lăng Hàm bắn tới, cảm thấy đau đau như bị gai đâm, cậu ngây người một hồi, không được tự nhiên mà húng hắng "À… Xin lỗi, anh chỉ… Không, anh hiểu rồi." Câu cuối cùng, đã lấy lại bình tĩnh thường ngày.

Nụ cười của Lăng Hàm tinh tế biến hóa, ánh mắt nghiền ngẫm thâm thúy, tựa như phát hiện một điều gì đó thú vị rất đáng trêu chọc vậy.

Hắn xoay người, thong thả mà tao nhã bước về phía Lăng Vệ.

"Anh không thích bị em xem là cấp dưới phải không? Bị em trai còn nhỏ tuổi hơn mình chỉ huy, bản thân lại không thể không nghe theo mệnh lệnh đó, trong lòng hẳn là khó chịu lắm nhỉ?"

"Không có chuyện như vậy." Lăng Vệ nhìn thẳng Lăng Hàm đang đứng trước mặt mình.

Hai đứa em kém mình ba tuổi ngay từ nhỏ đã bắt đầu tiếp nhận huấn luyện thể năng bài bản, dáng vóc cân xứng thon dài y hệt nhau, nếu so riêng, Lăng Hàm được thừa hưởng những gen trội tốt đẹp của Tướng quân Lăng Thừa Vân thậm chí còn cao hơn Lăng Vệ một chút.

"Thật vậy chăng?"

"Anh đâu cần phải nói xạo." Lăng Vệ chắc như đinh đóng cột trả lời.

Lăng Hàm sau một hồi lâu nhìn cậu chăm chăm, mạnh mẽ kéo cậu lại.

Lăng Vệ không phòng bị, lảo đảo đổ người về trước, được Lăng Hàm thuận thế ôm vào ngực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!