Chương 35: (Vô Đề)

Không biết có chuyện quan trọng gì, Lăng Khiêm chạy đi cả ngày, đến chiều tối rốt cuộc cũng trở về.

"Anh, em xin lỗi, em đi nấu cơm ngay đây, anh đói bụng chưa?"

Sau khi tiến vào, Lăng Khiêm đá văng giày sang một bên, ngay cả vớ cũng lột phăng, chân trần chạy ào vô phòng khách, đang tính bổ nhào đến ôm Lăng Vệ như một con gấu to xác thì kinh ngạc dừng lại "Sao sắc mặt anh khó coi vậy? Anh không khỏe à?"

Vừa mới làm sáu trăm cái gập bụng một lần nữa, Lăng Vệ từ phòng tắm đi ra, mệt mỏi đến nỗi ngay cả một chữ cũng không muốn nói nhiều, nhẹ nhàng ngăn Lăng Khiêm đang muốn đưa tay lên sờ trán, xoay người đến bên ghế cạnh bàn ngồi xuống.

Sách cùng giấy đều ở trên bàn.

Đề bài Lăng Hàm để lại cậu chỉ mới làm được một nửa, phải tranh thủ thời gian hoàn thành cho xong.

Lăng Vệ nhíu mày tập trung nhìn vào sách giáo khoa, nén chịu đau đớn khó có thể tưởng tượng sau bài huấn luyện thể năng dâm mỹ, thắt lưng mệt đến nhũn ra, nhưng cậu tuyệt không cho phép mình dễ dàng đầu hàng.

Bất tri bất giác, cả người toát lên khí chất lãnh liệt khiến người ta không dám tùy tiện tới gần.

Đối với Lăng Khiêm mà nói, là lực hấp dẫn đầy mới lạ.

"Tối nay anh muốn ăn cái gì?" Lăng Khiêm nhịn không được sáp lại gần, ngầm suy tính xem nên sử dụng phương pháp trêu chọc nào.

"Tùy em."

"Hồi trưa anh ăn gì thế?"

Lăng Vệ không trả lời, ánh mắt không rời khỏi trang sách.

Hàng mi xinh đẹp của Lăng Khiêm nhăn lại "Đừng nói là trưa nay anh không ăn gì nha?"

Nếu không nhờ cậu ta nhắc nhở, Lăng Vệ thậm chí còn không nhận ra trưa nay mình không ăn gì.

Kế hoạch huấn luyện cùng trừng phạt của Lăng Hàm làm cho thần kinh của cậu căng thẳng tột độ, mỗi giây mỗi phút đều cùng ý chí của mình tranh giành cao thấp.

Cảm giác kỹ lại, hình như dạ dày trống trơn có điểm khó chịu thật.

"Thật là, làm sao có thể ngược đãi bản thân vậy hả?" Lăng Khiêm bỗng nhiên cất cao giọng, giận không thể át "Anh làm cái quỷ gì đó? Hôm nay còn tiến hành huấn luyện thể năng, vậy mà vừa đói bụng vừa tiêu hao sức lực, buồn cười nó vừa!"

Từ trên cao nhìn xuống quạt mạnh tay.

Bộp!

Sách giáo khoa trong tay Lăng Vệ bị hắn hất một cái rơi xuống đất.

Lăng Khiêm phản ứng dữ dội như thế, khiến Lăng Vệ bất ngờ lắm.

Cậu ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Lăng Khiêm, yên lặng xoay người nhặt sách từ mặt đất lên.

"Không được nhặt!"

"Anh muốn hoàn thành mấy đề mục mà Lăng Hàm đã giao, trước lúc Lăng Hàm về, anh phải làm cho xong."

"Cái tên Lăng Hàm chết tiệt đó thì có chỗ nào tài giỏi hơn người mà anh phải răm rắp nghe theo lời nó hả? Đừng quên em cũng là huấn luyện viên của anh đó!" Lăng Khiêm tung một cước đá bay quyển sách giáo khoa vào góc tường "Chỉ mới có một ngày đã biến anh thành cái dạng này, ngay cả mặt cũng hóp đi một vòng rồi này."

"Đừng nói tào lao, ai mà trong một ngày gầy đi một vòng được chứ?" Lăng Vệ đứng lên, đi ra nhặt quyển sách ở góc phòng rồi trở lại, toan tiếp tục làm bài.

Lăng Khiêm ở phía sau bắt lấy cánh tay phải lộ ra bên ngoài lớp vải bó sát người, lập tức lắp bắp kinh hãi "Sao người anh lạnh vậy?" Bất chấp phản đối của Lăng Vệ, nhanh chóng đưa tay sờ lên trán cậu.

"Có vẻ sốt rồi." Lăng Khiêm vừa giận vừa đau lòng nói.

Bộ dáng hết lo lắng lại là lo lắng, ngược lại làm Lăng Vệ có xúc động nghĩ tới nguy hiểm "Đừng có nói hươu nói vượn, anh bình thường có sao đâu." Chỉ là thể lực tiêu hao quá lớn, cộng thêm… bên trong nhiều lần bị ma xát trùng kích vào sâu, thành thử bây giờ thập phần khó chịu mà thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!