Mồ hôi chảy dọc thấm vào nệm, trong phòng vương vít dày đặc mùi dâm mỹ của hỗn hợp tinh dịch cùng mồ hôi.
Eo lại bị người sờ soạng vuốt ve, Lăng Vệ khẽ ngọ nguậy, tưởng là Lăng Khiêm.
Nhưng rất nhanh, cậu nhận ra được động tác không giống lắm, đối phương hình như muốn cởi áo của mình thì đúng hơn.
Lăng Vệ hoảng hốt quay đầu lại "Không thể! Lăng Hàm!"
"Anh nói với em là không thể sao?" Khóe miệng Lăng Hàm câu ra một nụ cười nguy hiểm.
Tim Lăng Vệ thót lại, dời mắt sang chỗ khác "Vừa mới xong...
Ít nhất để cho anh nghỉ chút đã."
"Mới một lần đã thở hồng hộc như vậy, chỉ có thể nói là do thể lực anh quá kém."
Cổ chân bị túm, không hề thương lượng giạng ra hết cỡ.
Lăng Vệ hai tay bị còng, cộng thêm đang ở trong trạng thái tiêu hao năng lượng, đương nhiên không chống cự được động tác của Lăng Hàm, rất nhanh bị lật lại nằm nằm ngửa mặt lên trên.
Quân trang màu lam bị phanh ra, ngay cả áo sơ mi bên trong cũng bị vén sang hai bên trái phải, bởi bị còng tay cấn lại nên không thể lột ra hết, dồn dúm lại ở cánh tay.
Bờ ngực trần trụi lộ ra.
Vân da đều đặn cân xứng, hai nụ hoa nhỏ xinh dựng thẳng.
Bởi vừa hưởng thụ quan hệ tình dục, nụ hoa so với bình thường càng thêm tiên diễm, khẽ run rẩy trong không khí.
"Gượng đã, Lăng Hàm!" Trong người còn đầy tràn tinh dịch của Lăng Khiêm, cảm giác được côn thịt nóng bỏng đang để ở trước động khẩu, Lăng Vệ vội kêu lên.
"Ai~, anh thật là chẳng hiểu tính tình Lăng Hàm gì cả." Lăng Khiêm vừa phát tiết một lượt ôm lấy cổ Lăng Vệ, hảo tâm mà nhắc nhở "Anh ngoan ngoan nghe lời, so ra sẽ tốt hơn."
"Ngoan ngoãn nghe lời cái gì? Hai đứa bay cũng quá sức tai quái...
A --"
Lăng Vệ mới nói được một nửa, bỗng nhiên lọt vào xâm nhập nghiêm khắc.
Cửa động mặc dù đã được bôi trơn khuếch trương, nhưng Lăng Hàm không chút lưu tình đột ngột cắm xộc vào, góc độ còn phi thường xảo quyệt mà chạm đến nơi chết người kia, làm cho Lăng Vệ thoáng chốc ngay cả năng lực thốt lên một tiếng cũng không có.
"Anh, mong anh nói chuyện cẩn thận một chút." Trái ngược với tính khí cứng rắn nóng như sắt nung vừa xỏ qua Lăng Vệ, giọng nói của Lăng Hàm lại thần kỳ buốt lạnh như băng "Anh có biết đêm nay đã nói gì làm cho em rất mất hứng không?"
Tuy rằng cũng là hung khí xâm phạm vào bên trong, nhưng so với va chạm điên cuồng và nóng rát khi rút ra của Lăng Khiêm, động tác của Lăng Hàm hơn một phần bạo phát cùng tràn ngập nộ khí đáng sợ.
Cảm giác như tim phổi cũng bị chà đạp, bị ép đến mức khó thở.
"Ư...
Aaa.....
A --" Lăng Vệ vặn vẹo thân thể hòng né ra, đổi lấy là trừng phạt càng thêm hung ác của Lăng Hàm.
Mông bị đánh một cái thật mạnh, tiếng bàn tay vỗ vào da thịt khiến kẻ khác vừa giận vừa xấu hổ, nhưng còn chưa kịp phản ứng gì, trùng kích mạnh mẽ đã theo cấm địa xé rách huyệt khẩu đánh úp lại đây.
"A a a a!" Lăng Vệ hét lên thảm thiết.
Cúc huyệt đã miễn cưỡng ngậm côn thịt của Lăng Hàm, tuyệt không chịu thua mà nhận thêm bốn ngón tay, giống như bao bọc lấy dương vật bên trong mình ra sức tấn công cơ vòng.
Tuy rằng dũng đạo đã được trải qua bôi trơn đầy đủ không thật sự bị rách, bất quá Lăng Vệ vẫn cảm thấy đau đớn kịch liệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!