"Lăng Khiêm?" Lăng Vệ nhăn lại đôi lông mày rậm anh tuấn, nhìn em trai nghênh ngang chiếm cứ giường của cậu, "Sao cậu lại ở chỗ này?"
"Em về nhà.
Mẹ chưa nói với anh sao?"
Nhìn quen bạn cùng lớp trường quân đội tuân theo quy tắc nghiêm ngặt của trường quân đội mà cắt thành tóc ngắn, đột nhiên trông thấy tóc dài đến vai không bị gò bó của Lăng Khiêm, khiến cho Lăng Vệ cảm thấy vô cùng chướng mắt.
"Nghe nói cậu bị đuổi rồi."
"Đúng vậy."
Ngữ điệu căn bản không thèm để ý, khiến cho Lăng Vệ đối với người đối với mình đều yêu cầu dị thường nghiêm ngặt vô cùng phẫn nộ.
Nếu trước mắt đây không phải con ruột của cha mẹ nuôi yêu mến, chủ nhân chân chính tương lai của cái nhà này, Lăng Vệ quả thực muốn mở miệng mắng người.
Hiện tại, lại chỉ có thể cưỡng chế bất mãn xuống, trầm giọng nói, "Cậu làm như vậy, có từng suy nghĩ cho tình cảnh của ba và mẹ chưa?"
Gia tộc cao cấp quân quyền bị rất nhiều ánh mắt truy đuổi, từ trước đến nay căm ghét nhất chính là lời đồn đại và tai tiếng.
Cái này còn đáng sợ hơn so với thương tổn của súng ánh sáng điện tử.
Thấy Lăng Vệ giận tái mặt, giống như anh cả chất vấn mình, Lăng Khiêm lại thu biểu tình cà lơ phất phơ lại, từ trên giường xuống dưới.
"Câu hỏi này, em ngược lại vừa vặn muốn hỏi anh, anh trai."
Câu hỏi lạnh lùng, chậm rãi hướng về phía anh cả đang mệt mỏi.
Đối diện Lăng Vệ lớn hơn mình ba tuổi, Lăng Khiêm mười tám tuổi vóc người nhìn như nhỏ bé yếu ớt, trên thực tế lại rất cao.
Rất nhiều người sẽ bị khuôn mặt luôn giấu nụ cười mê hoặc kia đánh lừa, nhưng nếu thực sự kề vai dùng thước đến đo, thân thể Lăng Khiêm nhất định cao hơn đại đa số bạn cùng lứa tuổi.
Biểu tình ẩn chứa nguy hiểm của em hai tới trước mắt, Lăng Vệ thân là cái loại khí thế đến từ tướng quân thế gia này mà cũng cảm giác thấy khó chịu.
Mặc dù uy nghiêm tuyệt đối như cha nuôi, nhưng cảm giác bị em trai uy hiếp, đã đủ làm cho người ta không thích.
Anh em một năm mới gặp một lần, trong cảm giác của Lăng Vệ, hai loại không hài hòa thân thiết cùng với xa lạ, phức tạp cùng một chỗ.
"Hỏi tôi? Có ý gì?"
"Nếu không phải anh, không đếm xỉa hoàn cảnh của ba và mẹ làm ra những chuyện xấu kia, em sao lại không thể không ra tay dạy dỗ bạn học của em, đánh người ta tới trọng thương sau đó dẫn đến bị đuổi chứ ?"
Nội dung long trời lở đất.
Lăng Vệ khiếp sợ nhìn em trai, "Tôi?"
Không thể nào, Lăng Vệ biết rõ mình luôn luôn nghiêm ngặt kiềm chế bản thân, tuyệt đối không có khả năng làm ra chuyện tình ảnh hưởng xấu đến danh tiếng của cha mẹ.
"Tôi làm chuyện gì xấu?" Đối với lời vu tội của Lăng Khiêm, khuôn mặt Lăng Vệ nghiêm túc lên.
Lăng Khiêm nhìn chằm chằm ánh mắt của cậu, thế nhưng tràn ngập khí lạnh giống như sĩ quan bắt mật thám, "Đừng vọng tưởng che giấu, anh làm những chuyện xấu này ở trường quân đội, ngay cả ghi hình cũng có.
Nếu không phải vì thu hồi toàn bộ những ghi hình này, bảo vệ ba và mẹ, em cần gì phải làm đến hoàn cảnh như bây giờ?
Lăng Vệ càng nghe càng hồ đồ.
Có điều bộ dáng của Lăng Khiêm, không chút nào giống như đang nói dối đe dọa.
"Vẫn còn mạnh miệng." Ngưng mắt nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh cả, không biết xuất phát từ nguyên nhân nào, đường cong trên mặt Lăng Khiêm chậm rãi thả lỏng, thay vào đó, là một loại tươi cười nguy hiểm, "Được, em để anh tận mắt nhìn thử, xem anh tiếp tục nguỵ biện thế nào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!