Ngày hôm sau đo nhiệt độ, cơn sốt đã lui, Lăng Vệ thức dậy từ rất sớm, thầm tính phải mau chóng bù lại bài học ngày hôm qua.
"Em cảm thấy anh nên nghỉ ngơi thêm một ngày." Lăng Khiêm cựa mình ngồi dậy, không tán thành lắm mà nhìn Lăng Vệ xuống giường đi vào phòng tắm.
Phòng hạng nhất tuy rằng diện tích rất lớn, nhưng chỉ có hai phòng ngủ, Lăng Khiêm và Lăng Hàm mỗi người chiếm một phòng.
Dưới tình huống như vậy, Lăng Vệ rơi vào cục diện không thể có một phòng riêng cho mình.
Kỳ thật lấy thân phận của bọn họ, ở trong một gian phòng rộng lớn muốn nhanh chóng bố trí phòng ngủ mới là chuyện cực kỳ dễ dàng, nhưng trong trường hợp này, hai anh em sinh đôi tuy biết là thế nhưng cùng nhau nín thinh, vờ như hết cách đành chịu.
"Anh khỏe hẳn thật không đấy? Từ giờ trở đi, trên vai em gánh trọng trách cam đoan anh khỏe mạnh đó nha." Không hài lòng với cố chấp của Lăng Vệ, Lăng Khiêm đánh ngáp một cái xong cũng nhảy xuống giường, đuổi theo tới tận phòng tắm, ghé vào cửa.
Tuy rằng mới thức dậy, nhưng trên người Lăng Vệ không hề có bất cứ dấu hiệu mệt mỏi nào.
Lưu loát vắt khăn, nhanh chóng lau mặt sạch sẽ, mở tủ lấy ra một bộ đồng phục thẳng thớm.
Cậu quay đầu lại dùng ánh mắt ý bảo Lăng Khiêm rời đi.
Lăng Khiêm xấu xa mỉm cười "Cũng đâu phải chưa từng xem qua."
Lăng Vệ ánh mắt kiên trì.
Lăng Khiêm thở một hơi dài thườn thượt "Anh đáng lý ra phải thân thiết với bọn em hơn mới phải, bây giờ chúng ta là đồng minh mà."
"Hôm qua nghỉ ngơi một ngày, anh đã bỏ lỡ buổi thi viết chiến ky mini."
"À, nói đến chiến ky mini." Lăng Khiêm nhẹ nhàng đưa tay ngăn Lăng Vệ đang muốn đóng cửa lại "Tài liệu giảng dạy của trường Trấn Đế cũ mèm rồi."
Đề cập đến chính sự, Lăng Vệ lộ ra thần sắc chú ý hệt như Lăng Khiêm nghĩ.
"Nói thử xem nào."
"Máy móc ky hình trong giáo trình phần lớn đã cũ, ky hình mới với kiến thức thao tác mới rất ít."
"Anh chưa từng học ở trường quân đội Chinh Thế nên không biết, thiết bị thực hành điều khiển chiến ky so với trường Trấn Đế hoàn toàn hơn nhau một trời một vực.
Ky hình thực hành ở nơi này, trường Chinh Thế người ta còn không thèm liếc mắt nhìn một cái, thế mà các anh còn thay phiên nhau sử dụng." Lăng Khiêm thốt ra lời nói tấm tắc rất có cảm giác về sự phân biệt.
Lăng Vệ thế nhưng thật sự lắng tai nghe, bình tĩnh mà nói "Cấp bậc mỗi trường khác nhau, thiết bị không thể như nhau cũng là chuyện bình thường, điều kiện vật chất ở trường Trấn Đế so ra còn tốt hơn nhiều những trường quân đội khác."
Bị khí chất bình thản cương trực toát ra mạnh mẽ từ trên người cậu hấp dẫn, Lăng Khiêm nhịn không được mà thừa dịp Lăng Vệ không chú ý, trộm hôn lên môi cậu một cái thật nhanh, cười khoái trá "Nhưng mà anh là anh trai của bọn em, đương nhiên không nào để anh giống những quân giáo sinh khác thay phiên nhau mà thực hành được."
Lăng Vệ vốn muốn nói không cần, lại đem lời nói dừng ở đầu lưỡi.
Bản thân vẫn luôn không muốn dựa vào ba nuôi hoặc hai đứa em tỏ ra thiên vị mình, nhưng ở trường Trấn Đế, cậu yêu nhất là môn Chiến đấu chiến ky mini mà đại đa số các học viên khác đều hứng thú.
Dụng cụ hữu hạn mà số lượng học viên lại đông, cho dù chỉ là Thời không chiến ky bình thường kiểu cũ, một tuần cũng chỉ được thay phiên thực hành từ một đến hai giờ, sư nhiều gạo ít, các lớp xếp hàng đứng chờ thật lâu, cứ vài phút còn xảy ra cãi vã, càng miễn bàn đến chuyện chiến ky tân tiến.
"Thế nào? Không phải anh rất thích môn Chiến đấu chiến ky sao?"
"Ai nói?"
"Đừng giả bộ nữa, mọi thứ về anh em đã điều tra qua cả rồi." Lăng Khiêm cong khóe miệng, vẻ gian tà, nhưng tuyệt không làm kẻ khác phản cảm mà mỉm cười "Chỉ cần cho em thưởng thức cảnh đẹp anh thay quần áo một chút, em sẽ giúp anh tìm một chiến ky cho riêng mình.
Thế nào, giao dịch này hời lắm đúng không?"
Lăng Vệ dùng đôi con ngươi đen đến tỏa sáng nhìn thẳng hắn.
Ngay khi Lăng Khiêm nghĩ sẽ đạt được mục đích, liền bị anh hai không chút do dự tống ra ngoài cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!