Chương 23: (Vô Đề)

Mặc dù đã đến được khu nghỉ ngơi của giáo quan Luis, nhưng sự tình cũng không tiến triển như Lăng Vệ tưởng tượng.

"Chuyện em bị chuyển ký túc xá, xin hỏi thầy có biết không ạ?"

"Ừm, là tôi phê chuẩn."

Lăng Vệ khom người, trầm thanh đưa ra yêu cầu "Xin thầy hủy bỏ quyết định này."

Mặc quan phục để tang, giáo quan Luis vừa mới bị Lăng Vệ kéo ra khỏi tiết mục truyền hình liên hành tinh, kinh ngạc mà nhìn cậu "Sao lại thế? Thiết bị ở phòng hạng nhất so với phòng học viên bình thường tuyệt đối chỉ có tốt hơn."

Lăng Vệ thái độ kiên quyết "Em cũng không phải là người chủ động xin chuyển ký túc xá, nhất định có người mạo danh xin thay em, xin thầy hãy hủy bỏ."

"Ừm, quả thật là người khác xin giùm trò…"

"Đúng vậy, giáo quan Luis, dựa theo nội quy của trường, xin thay là vi phạm quy định không đúng sao?" Lăng Vệ đưa ra nội quy mà chính mình nhớ cực kỳ rõ ràng, bảo vệ quyền lợi bản thân.

Chuyện này không phải chỉ mới xảy ra một lần.

Lăng Vệ ngay thẳng và chân thật, ở trường quân đội đã nhiều lần tranh biện với các giáo quan về những sự việc không hợp lý, thái độ cứng rắn mà tôn kính.

Trong cảm nhận của cậu, Liên Bang phải tồn tại công bằng chính nghĩa, mà vai trò của những quy tắc là để duy trì sự tồn tại căn bản, giống như thiết luật không thể làm trái.

Bởi vậy, cho dù bình thường trong mắt học viên là một giáo quan quyền uy tuyệt đối, nhưng chỉ cần là chuyện trái với quy định, cũng sẽ bênh vực lẽ phải.

Hành động đầy dũng cảm, làm cho cậu trở thành đối tượng được nhóm quân giáo sinh cấp dưới trong trường Trấn Đế sùng bái, không chỉ vì bảng thành tích xuất sắc cùng ngoại hình có thể nói là hình mẫu lý tưởng của quân nhân Liên Bang, mà còn vì khí chất nghiêm nghị chính trực khiến kẻ khác không dám khinh thường.

Ngay cả những giáo quan đã từng cùng cậu tranh luận, cũng rất ít người bởi vậy mà ghim hận chán ghét cậu.

Vì trong ấn tượng của các giáo quan, cho dù có tranh chấp, Lăng Vệ vĩnh viễn bảo trì thái độ khiêm tốn nhã nhặn cần có của một học viên, luôn là bộ dáng đang luận sự, không làm cho các giáo quan cảm thấy bị mạo phạm.

Huống hồ, thành tích học tập của Lăng Vệ mọi mặt đều giỏi, có thể gọi là học viên ưu tú hàng đầu luôn nghiêm túc chấp hành chỉ thị của thượng cấp.

"Đối với chuyện đổi ký túc xá, nội quy của trường có quy định hai trường hợp.

Một là đổi để trừng phạt sau khi vi phạm nội quy, hai là vì lý do cá nhân, học viên tự mình xin chuyển ký túc xá." Lăng Vệ nói "Chuyện em bị chuyển ký túc xá, đều không nằm trong hai trường hợp này.

Cho dù thầy đã phê chuẩn, nhưng bây giờ em vẫn như cũ có quyền yêu cầu hủy bỏ quyết định này, đúng không? Thưa giáo quan."

Biểu tình cố chấp khiến cho giáo quan Luis không khỏi bật cười.

Nổi danh nghiêm túc Lăng Vệ, khiến cho hắn có cảm giác vừa yêu lại vừa hận.

Chính vì thế, giọng điệu của giáo quan Luis cũng nhẫn nại đến thần kỳ "Nội quy của trường học quả thật có quy định như vậy, hơn nữa còn nói rõ ràng không cho phép người khác xin hộ."

Sau mấy giây lại bỏ thêm một câu "Nhưng nội quy trường học, cũng không thể cao hơn quy định quân bộ."

"Quy định quân bộ?" Lăng Vệ ẩn ẩn sinh ra cảm giác bất an.

"Đưa ra yêu cầu chính là trưởng quan Lăng Hàm, người sẽ tới đây giám sát hoạt động của trường.

Trước khi đến, đã thông qua hình thức[1] truyền chỉ thị Quân bộ đến trường quân đội.

Cho nên, dù trò có lôi ra bao nhiêu nội quy trường học đi chăng nữa cũng không dùng được đâu."

"Thưa thầy…"

"Chuyện lần này không phải là chuyện giáo quan có thể làm chủ.

Cho dù có là hiệu trưởng Mecrk cũng không dám coi thường Quân bộ đặc quyền." Luis lộ ra một nụ cười ôn hòa của bậc làm thầy "Nếu trò thật sự muốn kháng cự lại chuyện đổi sang ký túc xá mới, chỉ có một cách duy nhất, đó là đến xin trưởng quan Lăng Hàm, cũng là em trai của trò, thu hồi lại mệnh lệnh đã ban ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!