Ngày 01 tháng 01 thượng nguyên năm 1775 đối với toàn Liên Bang mà nói, nhất là đối với Lăng gia mà nói, ngày hết sức quan trọng cuối cùng cũng đã đến.
Trong đêm khuya cách đó một ngày, cuối cùng Lăng Khiêm cũng đào được Mike ở trong góc vũ trụ nào đó không tình nguyện trở về, mà còn phái người 'áp giải' trở về Yên Vui tinh.
Nhưng mà, dựa theo tính toán thời gian của Mike, muốn trị liệu xóa giải hạn chế kí ức thì cũng cần đến mười hai giờ đồng hồ, ý tứ chính là muốn Lăng Khiêm muốn bỏ qua một phần nghi lễ nhậm chức của Lăng Vệ.
"Tuyệt đối không được! Hôm nay cho dù như thế nào thì tôi cũng phải tận mắt nhìn thấy bộ dạng khí phách của anh tếu trước mặt mọi người."
Lăng Khiêm không nói hai lời mà bỏ qua việc giải phẫu.
Thật ra, ngày hôm nay cũng không may mắn lắm.
Bởi vì mấy ngày hôm trước đã tiêm hết số thuốc đang có, thuốc mới đặt hàng còn chưa đến, Lăng Khiêm liền gọi điện thoại cho phía bên kia, thế mà lại chỉ nhận được câu trả lời là, "Thật xin lỗi, lúc 4 giờ có hai công nhân đến xin phép, bọn họ nói nhất định phải tham gia chúc mừng quan chỉ huy Lăng Vệ nhậm chức, công việc đều bị chậm trễ, khiến tôi cũng vô cùng khó xử.
Nhưng mà, tôi xin cam đoan, ngày 02 tháng 01 nhất định sẽ đưa thuốc đến."
Xuất phát từ thói quen giữ bí mật, Lăng Khiêm đã chọn nơi chuyển phát chỉ có mấy người, cho nên người vận chuyển cũng không biết được cuối cùng là sẽ được đưa đến đại trạch Lăng gia.
Đối với lí do muốn tham gia lễ nhậm chức của quan chỉ huy Lăng Vệ này mà nói, thật sự là không biết nên khóc hay cười.
Còn có một chuyện khác khiến Lăng Khiêm buồn bực
-- hắn định làm quân cảnh vệ bên cạnh Lăng Vệ, cuối cùng vẫn là bị Lăng Hàm ngăn cản, Lăng Khiêm chỉ có thể lấy thân phận Chuẩn tướng tham gia nghi thức.
Cái đồ Lăng Hàm cuồng độc chiếm này, rõ ràng là anh đã đồng ý rồi!
Nhất định là Lăng Hàm ở trên giường hung hăng mà khi dễ anh, ép anh không được đồng ý nữa rồi.
Lăng Khiêm nhăn mi, nhanh chóng xua tan suy nghĩ trong đầu đi, không có thuốc trị liệu, hôm nay hắn phải tự kiềm chế chính mình.
Nếu trong lúc anh nhậm chức, mà hắn lại chạy đi ôm bồn cầu, thật đúng là cả đời đều không ngẩng đầu được.
Từ giây phút từng tia nắng ban mai chiếu vào cửa sổ, đại trạch Lăng gia liền phảng phất như vừa sống lại vậy, người hầu chỉnh tề vội vội vàng vàng mà đi đi lại lại.
"Hoa này, đặt ở trên mặt bàn đi."
"Bình hoa này cũng đem đi, đặt tại cạnh cửa."
"Quản gia, mẻ cá Ô So mới vừa được đưa đến."
"Đem đến phòng bếp bảo quản cho cẩn thận, đây là món chính trong bữa tiệc tối nay.
Rau lan thảo cũng phải chuẩn bị nhiều một chút.
À, Mary, cô xem tay nghề thật sự là càng ngày càng tốt."
Mọi người kinh ngạc phát hiện, Vệ quản gia vẫn luôn nghiêm khắc dạo gần đây có vẻ vui vẻ hơn, thậm chí hôm nay còn tươi cười sán lạn.
Tự mình sắp xếp khăn lụa tinh tế, Vệ quản gia cung kính mà đi lên lầu hai, gõ cửa phồng lớn.
"Phu nhân, hôm nay ngài muốn dùng chiếc nào?"
Lăng phu nhân khẽ liếc mắt, chọn hai chiếc khăn lụa màu xanh da trời và màu xám thanh dịu nhẹ đầy trang nhã.
"Vệ quản gia, ông có đề nghị gì không?"
"Màu xanh da trời đi, phu nhân." Quản gia nói, "Đây là sắc trời thanh nhẹ sau khi mới tạnh mưa, sẽ khiến tâm tình của phu nhân vui vẻ hơn."
"Xem ra tâm tình của ông hôm nay thật tốt nha."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!