Ngày 01/01 sẽ tổ chức nghi thức nhậm chức của Tân Tướng quân Lăng gia, rất nhanh sẽ được cử hành, tiêu điểm của mọi người đều tập trung vào chuyện này.
So với nghi thức hạ hạ táng Tướng quân Lăng Thừa Vân, lại càng tận lực hạ thấp mà tiến hành.
Nếu Lăng gia muốn đem chuyện này thành bản tin trực tiếp, tất nhiên có thể tranh thủ thêm càng nhiều tư bản chính trị, nhưng cho dù là Lăng phu nhân hay Lăng Vệ, đều bác bỏ đề nghị tuyên truyền toàn Liên Bang này, nhất trí cho rằng, phải đem chuyện này trở thành việc riêng của gia đình.
Bởi vì trong miệng vết thương, vẫn còn máu chảy đau đớn.
Loại đau đớn này, đối với mỗi người nhà của Lăng Thừa Vân mà nói, không chỉ đau có một ngày.
Dựa theo ý của Lăng Thừa Vân khi còn sống, cũng không mai táng ngoài vũ trụ, mà là dùng một loại hạ táng cổ đại của địa cầu xưa chính là chôn xuống đất.
Vào một ngày cuối tháng mười hai, sau khi đã che chắn hết truyền thông, ba anh em Lăng gia mặc quân trang chỉnh tề, tự mình an táng ba của bọn họ.
Lễ tang đơn giản, ngoài một ít bà con xa của Lăng gia và một số cấp dưới quan trọng, thì còn có hai vị Thượng Tướng quân còn lại.
Tổng thống Babu cũng không ngại xa ngàn không gian mà tới, nhưng vì lại có công vụ quan trọng phải xử lý, cũng chỉ trịnh trọng an ủi Lăng phu nhân vài câu rồi liền cáo từ rời đi.
Nhưng sự xuất hiện của ông cũng đủ chứng minh Lăng gia cùng chính phủ Liên Bang có quan hệ chặt chẽ với nhau.
Ở Thủy Hoa Tinh, Lăng Thừa Vân cùng vô số chiến sĩ Liên Bang bị nổ đến vô pháp tìm được thi thể.
Trong quan tài cũng chỉ để bộ quân phục thường ngày Lăng Tướng quân hay mặc.
"Chờ một chút."
Trước khi đóng chặt nắp quan tài thì Lăng phu nhân đã gọi bọn họ lại, đi đến mở nắp quan tài ra.
Đôi tay gầy yếu khẽ đưa vào, nhẹ nhàng vuốt ve bộ quân phục kia, ánh mắt vô cùng dịu dàng, phảng phất như kia không phải một bộ quần áo, mà chính là người chồng mà nàng yêu nhất.
Biết rõ sức khỏe của mẹ không tốt, sợ rằng nàng sẽ không chịu nổi không khí bi thương của đám tang, cả ba anh em đều toát ra vẻ lo lắng.
Lăng Vệ quay đầu, khẽ nhìn về phía Lăng Hàm, Lăng Hàm hiểu ý, bất động thanh sắc mà huých tay Lăng Khiêm đang đứng cạnh hắn.
"Mẹ," Lăng Khiêm tiến lên, cẩn thận mà nắm lấy tay Lăng phu nhân , "Thời gian không nhiều, làm cho bọn họ cái quan đi."
Lăng phu nhân như đang suy nghĩ điều gì mà nâng mắt lên nhìn con trai, tựa hồ lúc này mới phát hiện mình đã đứng bên quan tài thật lâu, mà tất cả mọi người còn đang chờ đợi.
Nàng cười khổ xin lỗi, thu tay về, yên lặng chỉnh lại cảm xúc và trang phục, cho đến khi không còn một sợi tóc nào tán loạn, "Có chút thất thần, nhớ tới rất nhiều...
Chuyện quá khứ."
Ánh mắt của nàng nhìn lần lượt từng người trong đám tang, cuối cùng lại dừng lại trên mặt Lăng Vệ.
Trái tim Lăng Vệ đập loạn.
Từ sau khi ở Thủy Hoa tinh trở về, đây là lần đầu tiên mẹ dùng ánh mắt thương xót nhìn cậu như vậy.
"Tiếp tục đi." Lăng Khiêm kéo Lăng phu nhân lùi ra phía sau một bước, ý bảo thị vệ tiếp tục.
Nghi thức an táng liền tiếp tục tiến hành, trước khi quan tài hợp kim được đưa xuống, thì đã đặt xuống vòng năng lượng bảo vệ bao trùm cả mảnh đấtn.
Xung quanh còn có mầm thực vật mới được Bộ khoa học chế tạo, chỉ chưa đầy năm phút đồng hồ sau, cả mảnh đất liền giống như tấm thảm màu xanh lục dịu nhẹ bao trùm lấy cả mộ phần ngọc trắng của Lăng Thừa Vân Tướng quân.
Sau khi kết thúc nghi thức, Tướng quân Lawson đã lâu không xuất hiện trong Quân bộ liền bảo người hầu đẩy xe lăn đến trước mặt Lăng phu nhân.
"Phu nhân, xin hãy nén bi thương.
Tuy rằng ta cùng Lăng tướng quân đã từng vì công việc mà xảy ra một ít động chạm, nhưng ở trong lòng ta, thực ra ta vẫn rất kính trọng Lăng tướng quân."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!