Ngày hôm sau, Lăng Vệ ở trong nhà ăn nhìn thấy Lăng Khiêm đang vùi đầu ôm một bàn đùi dê nướng, nhịn không được dùng ánh mắt phẫn nộ trừng hắn một hồi lâu.
Lăng Khiêm ngẩng đầu, đôi mắt mơ hồ hắc hắc, rất có tư có vị mà chép miệng, "Đùi dê rất ngon, anh không thử một chút sao?"
"Cảm ơn, anh đã quyết định, về sau vẫn nên cách xa em một chút." Lăng Vệ đi đến một đầu khác của bàn ăn, kéo ra ghế dựa ngồi xuống, "Như em mong muốn, không phải sao?"
"Cổ họng rất khàn, tối qua ngủ không ngon giấc sao?"
"Không liên quan đến em."
"Thật sự là không liên quan đến em?" Lăng Khiêm giơ lên khóe môi.
Vẫn còn đau đầu vì say rượu, hắn vừa rồi là cố gắng làm cho mình tỉnh táo nhai đùi dê ngon lành, cũng vì không để cho mẹ phải lo lắng.
Thế nhưng một phen khi nhìn thấy anh bị mình làm cho thối mặt xuất hiện, chẳng biết tại sao tâm tình bỗng nhiên đã khá lên nhiều.
Trong đầu cũng sẽ hiện lên hình ảnh tối qua Lăng Hàm bế anh lên, trong lòng cũng sẽ nổi lên ghen tị, nhưng mà so với bị hai người bọn họ ngăn cách ở một thế giới khác, Lăng Khiêm càng muốn làm anh phải chú ý mình hơn.
Cho dù là chán ghét cũng không gọi là cái gì.
Hắn đã sớm có thói quen đảm đương là người không được coi trọng, bị người khác chỉ trích là toàn bốc đồng nói phét, là người quá tùy hứng, đôi kho còn bị so sánh giống với trẻ con.
Nhưng hắn, tuyệt không thể bị xem nhẹ.
Nữ hầu xinh đẹp nữ đưa lên dinh dưỡng an
-bu
-min nóng hổi, đặt bát gốm vào bên tay Lăng Vệ.
Lăng Vệ vừa mới cầm lên nhấp nhẹ môi một chút, giọng nói trầm thấp của Lăng từ bàn ăn đối diện đã truyền vào trong tai, "Muốn uống an
-bu
-min, không nhất thiết phải uống đồ có sẵn này, chỗ em có dinh dưỡng thiên nhiên rất thuần khiết..."
Vốn dĩ khẩu vị cũng không tốt lắm, nghe thấy Lăng Khiêm nói lập tức liền cảm thấy ghê tởm.
Lăng Vệ tức giận mà đem bát gốm để lại trên bàn, "Vì sao lại phải làm như vậy? Đem những chuyện không quan trọng đó nói cho Lăng Hàm?"
"Anh là nói đến chuyện anh chủ động hôn em sao?"
"Em còn nói nữa?!" Lăng Vệ thật muốn đánh tiểu ác ma này một cái.
Chính vì hắn thị phi châm ngòi một câu, chính cậu tối qua thiếu chút nữa bị Lăng Hàm làm đến thắt lưng đều nát.
Nửa người dưới đến bây giờ vẫn còn đau nhức.
Lăng Khiêm tuyệt không cảm thấy hắn làm chuyện gì sai, đúng lý hợp tình mà hỏi lại, "Vì sao lại không thể nói? Anh chủ động hôn em, đây là sự thật! Chẳng lẽ bởi vì anh sợ Lăng Hàm cho nên muốn bắt ép em nói dối? Anh là anh trai, phải làm tấm gương trung trực chứ không phải tấm gương xấu."
"Không ai ép em nói dối, nhưng em nói ít đi một câu cũng sẽ không có người nói em bị câm."
"Anh bây giờ là bởi vì em nói thật, cho nên thẹn quá thành giận, tức đến khó thở.
Xin anh rõ ràng một chút, Lăng Hàm kia mới là người làm hai mắt anh thâm quầng, làm sao lại tức giận với em? Có bản lĩnh thì anh đi mắng Lăng Hàm đi.
Theo em thấy, anh chính là cảm thấy em rất dễ cho nên mới trút tức giận lên em đi."
"Em! Em!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!