Chương 210: (Vô Đề)

Cả đoạn hành trình lúc sau, trên cơ bản đều là Lăng Hàm cùng Lăng Khiêm có qua có lại đấu võ mồm, Lăng Khiêm một ly lại một ly điên cuồng uống rượu.

Đến khi xe bay cuối cùng tới Yên Vui tinh, đến cổng lớn đại trạch Lăng gia, thì Lăng Khiêm đã uống sạch rượu trong tủ lạnh.

Một chai rượu lam, một chai hỏa liệt điểu, hai bình Jack hồng mỹ nhân, say đến ngã trái ngã phải.

Một tay cầm ly thủy tinh rỗng tuếch, một tay nắm chặt chai rượu, hoắc mắt một chút, nâng chai rượu hướng đến Lăng Hàm, đau mắng, "Tôi chính là anh của cậu! Tiểu hỗn đản không nhận người thân này!"

Lại hoắc mắt một chút, đem ly thủy tinh chỉ sang Lăng Vệ, giống chạm phải miệng vết thương hở, nhe răng, "Anh! Chính là anh! Trên cái thế giới này..

Không! Cái này vũ trụ này khiến tôi đau đầu! Anh khiến tôi đau đầu muôn chết!"

Vệ quản gia tới nghênh đón lại nhìn thấy Lăng Khiêm say rượu, liền hoảng sợ, nhanh chóng cùng một người hầu khác dìu hắn xuống xe.

Lúc được dìu trở về phòng nghỉ, Lăng Khiêm còn mồm miệng không rõ mà than thở thì thầm, "Đều là tại anh, khiến tôi đây thống khổ...

Chỉ cần tới gần anh một bước, tôi liền chịu không nổi..."

Lăng Vệ nhìn bóng lưng của hắn, tâm tình lại thương cảm trầm trọng.

Trải qua đêm nay, sau cái ôm chầm kia, cậu còn tưởng rằng Lăng Khiêm sẽ không còn chán ghét cậu nữa.

Nhưng thời gian để cho Lăng Vệ thương cảm cũng không nhiều, bởi vì không đợi cậu phục hồi lại tinh thần, thì đã bị Lăng Hàm mang về phòng, mạnh mẽ ép cậu hóng một ly rượu, quần áo trên người đều bị lột sạch sẽ, rồi lại bị ném lên giường lớn mềm mại.

"Chuyện đêm nay, anh còn phải cho em một chút công đạo." Lăng Hàm cũng cởi hết quần áo trên người mình, bước lên giường, dùng cơ thể trần trụi bao trùm cả người Lăng Vệ.

Lăng Vệ nghe thấy cái từ "công đạo" này, lông tóc đều dựng cả lên.

Cái gọi là "chuyện đêm nay", dựa theo tình hình này, chính là chỉ chuyện cậu tự ý tiến vào Vương cung nguy hiểm, cùng chuyện...

Bị Al Lawson ép lên tường.

Nhớ tới năng lực trừng phạt trên giường của Lăng Hàm, Lăng Vệ mặt mũi đều trắng bệch.

"Nói đi."

Bị bàn tay Lăng Hàm vuốt ve nhẹ nhàng đầu gối, Lăng Vệ lắp bắp hỏi, "Nói..

Nói cái gì?"

Phát hiện người dưới thân còn có ý định chống lại, Lăng Hàm dừng tay, từ đầu gối vuốt lên bắt lấy đùi Lăng Vệ.

Chỗ mẫn cảm giữa hai chân cứ như vậy mà bại lộ trong không khí lạnh lẽo.

Lăng Hàm không chút do dự cúi đầu xuống.

"A nha!" Lăng Vệ bất ngờ, không kịp đề phòng mà phát ra tiếng kêu sợ hãi.

Hai khối thịt cầu mỗi một viên đều bị bao vây trong khoang miệng Lăng Hàm, uy hiếp mà dùng răng nanh nhẹ nhàng cắn cắn, tùy theo động tác của hắn, đùi trong Lăng Vệ dần dần sợ run.

Thứ phía dưới bụng đau đớn mà căng thẳng đứng lên.

"Không cần cắn, đau quá!"

Lăng Vệ một bên há miệng thở dốc, vừa kháng cự vừa nói, chỗ mẫn cảm chẳng những bị gặm cắn, Lăng Hàm còn thỉnh thoảng lão luyện mà hút hút từng ngụm.

Khoái cảm đột nhiên lên men.

Trước khi Lăng Vệ ý thức được điều gì thì chỗ mẫn cảm giữa hai chân đã bắt đầu sung huyết, tinh thần hưng phấn mà cương lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!