Kỷ nguyên tương lai, năm 3798.
Thùng xe đang hồi chuyển di động trên đường cao tốc dừng lại, không có phát ra bất kỳ thanh âm gì, lực quán tính rất nhỏ làm cho Lăng Vệ phát hiện mục đích đã tới, mở cửa xe, bước ra khỏi thùng xe.
Vật kiến trúc to lớn trước cửa chính, ánh đèn điện tử tự động cảm ứng không tiếng động sáng lên, rọi sáng bóng dáng cao ngất đang đến gần.
Thon dài, tuyệt đẹp, giơ tay nhấc chân đều phù hợp với tiêu chuẩn cương nghị lý trí.
Đó là, tư thái quân nhân đoan chính, được thế nhân ca tụng.
Nhưng phục sức trường quân đội ngăn nắp sạch sẽ, cẩn thận tỉ mỉ này, còn có khuôn mặt trẻ tuổi đoan chính giữa chàng trai và đàn ông, nói rõ người có phong độ quân nhân ưu tú như thế, chỉ là một giáo sinh trường quân đội vẫn đang đi học mà thôi.
"Quản gia Vệ, là cháu, Lăng Vệ." Lăng Vệ không dùng chuông cửa hay dùng, ngược lại sử dụng chuông cửa nhỏ bình thường trong vật kiến trúc mà người hầu dùng để liên lạc, "Mở cửa hộ cháu với."
Trường quân đội tuyên bố cậu được nghỉ mười ngày, Lăng Vệ liền lập tức lên đường về nhà.
Đi qua một quãng đường dài, lúc tới cửa nhà đã rất trễ, mẹ cơ thể yếu ớt hẳn là đã ngủ rồi, cậu không muốn bản thân lại đánh thức mẹ.
"A, là cậu chủ Lăng Vệ." Quản gia Vệ đáp một tiếng trong máy đối thoại.
Rất nhanh, cửa nhà của phủ tướng quân nghiêm ngặt hoa lệ, được mở ra từ bên trong.
Phòng khách xa hoa không quá phận, nhưng cũng tuyệt đối có cảm giác chấn động cùng cảm giác cao quý, dưới ánh đèn nhẹ nhàng, chậm rãi hiện ra trước mắt Lăng Vệ theo cửa phòng mở ra.
Quản gia Vệ đứng trước Lăng Vệ, quần áo chỉnh tề, " Cậu chủ Lăng Vệ, kỳ nghỉ của trường quân đội sao?"
"Dạ, mười ngày." từ chối khéo quản gia Vệ xách hành lý cho mình, Lăng Vệ tự mình bước vào cửa nhà.
Từ nhỏ đã chịu giáo dục quân sự hóa, vật phẩm tùy thân của cậu rất đơn giản.
Chỉ có vài món quần áo cần giặt.
Đây hết thảy, chẳng những kéo dài huyết thống của cha đẻ đã hi sinh vì nhiệm vụ trên chiến trường, còn có công lao của cha nuôi, tướng quân Lăng Thừa Vân quyền lực số một số hai trong toàn liên bang dốc lòng bồi dưỡng.
Vốn định không để cho người khác chú ý trở lại phòng của mình, lúc đi lên thang lầu, lại nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé yếu ớt tuyệt đối không muốn kinh động.
"Mẹ?" Lăng Vệ hơi sửng sốt, lông mày anh tuấn thu liễm một chút, "Con đánh thức người? Con xin lỗi."
"Mẹ vốn đã tỉnh.
May mà như thế, nếu không ngay cả con đã về cũng không biết.
Phu nhân Lăng yêu thương đi tới, đánh giá con trai nán lại trong trường quân đội đã một năm, mang theo giọng điệu trách cứ, "Lăng Vệ, con đứa bé này, luôn coi mẹ làm như người ngoài, như thế khiến cho mẹ rất không dễ chịu.
"Không phải." trên mặt Lăng Vệ pha cảm động cùng với một chút bất an, giọng nói nhự nhàng giải thích, "Mẹ, con chỉ là không muốn đánh thức người, muộn rồi.
Vốn tính sáng sớm ngày mai sẽ tới nói chuyện phiếm cùng mẹ.
Mẹ xem, con nhận được thông báo nghỉ mười ngày của trường quân đội, lập tức liền thu dọn đồ đạc gấp trở về mà.
Đúng rồi, mẹ vì sao trễ như vậy còn chưa ngủ ?"
"Bị người đánh thức a." Thấy trên khuôn mặt càng ngày càng anh tuấn của đứa con cả được nhận nuôi, lại xuất hiện áy náy bất an giống như khi còn bé, phu nhân Lăng lập tức cười nói, "Không phải bị con, là bị Lăng Khiêm đứa bé kia đánh thức."
"Lăng Khiêm? Nó đã trở lại? Trường quân đội của nó cũng nghỉ?"
Nhắc tới đây, phu nhân Lăng không khỏi nhớ lại chuyện nhức đầu của đứa con thứ hai, khẽ thở dài, "Đứa bé này, nếu có một phần ba nghe lời hiếu thảo như anh trai con đây thì tốt rồi !"
"Làm sao vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!