Chương 18: (Vô Đề)

Chuyện đã xảy ra trong kỳ nghỉ này, là chuyện Lăng Vệ trước khi bước vào cửa nhà tuyệt đối không tưởng tượng nổi, sự tình phát triển, càng ngày càng làm cho cậu không kịp ứng phó.

Bị bắt trở đối tượng tiết dục của em trai, giam lỏng trong câu lạc bộ, sau tình ái tiêu hao phần lớn thể lực, rốt cuộc là cái quái gì, đã thúc đẩy cậu mang theo không nỡ thật sâu ôm lấy hóa thân của ác ma như thế.

Toàn bộ buổi chiều và ban đêm, mãi đến trước khi đi vào giấc ngủ, cậu cũng không buông Lăng Khiêm ra.

Ôm trong hai cánh tay, kiên cường lại yếu ớt, giống như một trân bảo hiếm có không biết lúc nào sẽ biến mất, có mũi nhọn sắc bén, sẽ cắt bị thương chính mình, lại không đành lòng buông tay.

Thời gian trôi qua trong thời khắc tràn đầy ý nghĩa nặng nề ấy.

Cậu ôm Lăng Khiêm nằm trên giường, trên khuôn mặt để lộ ra vẻ thống khổ.

Đôi môi Lăng Khiêm chạm bên tai cậu, không hề làm cậu có cảm giác muốn kháng cự nữa.

Vừa cảm thán ý chí của mình không kiên cường chút nào, cậu một người anh cả đây, vừa nhận thấy được, sợi dây lòng cứng rắn của mình cũng biết sinh ra mềm mại khi được gảy lên.

"Nếu như biến thành một người yếu ớt từ bé thân thể đã không tốt, cần anh đến bảo vệ, anh có lẽ sẽ thường xuyên ôm em như thế." Ánh tà dương ngoài cửa sổ chiếu vào nội tâm, khuôn mặt dễ nhìn của Lăng Khiêm bị in đến có chút dịu dàng.

Ác độc âm hiểm thô bạo bất định, dường như hết thảy không cánh mà bay, hắn lẳng lặng nói, "Nghe nói có người sinh ra đã có bệnh tim bẩm sinh, vì thế anh chị sẽ đặc biệt thương yêu hắn, nhường nhịn hắn."

Dường như là kìm lòng không đậu, Lăng Vệ cúi người xuống, nghe tiếng tim đập từ tốn nhưng vẫn tràn trề sức sống của Lăng Khiêm.

"Đừng đứng lên, cứ như vậy, anh." Lăng Khiêm thấp giọng nói, "Áp mặt vào lồng ngực em, cảm giác thật thoải mái."

Lời hắn nói, giống như thành một loại chỉ lệnh tối cao có hình thức khác.

Lăng Vệ nghe theo.

Ôm hắn.

Mờ ám áp mặt vào trong ngực em trai trên danh nghĩa.

Cả vận động kịch liệt trên giường, và chuyện đột nhiên phát sinh trên người Lăng Khiêm, đều dùng hết đại bộ phận tinh lực của cậu.

Tiếng tim đập của Lăng Khiêm, mang theo hiệu quả khóa nhân tâm kỳ dị.

Nó sẽ sống yên.

Không biết vì sao, Lăng Khiêm lặp đi lặp lại những câu này trong lòng.

Cậu nhắm con ngươi đen sáng ngời lại.

Mọi người đều sẽ sống yên…

Cảnh trong mơ hỗn độn ám muội không rõ, Lăng Vệ giống như đã trải qua một trận chiến tranh giữa các vì sao không biết kết cục tỉnh lại.

Mở to mắt, lúc chớp mắt, bỗng từ trên giường ngồi dậy, nhìn xung quanh.

Cậu còn nhớ trước khi nhắm mắt lại, đang ôm và an ủi Lăng Khiêm đầy mặt là đau đớn.

Nhưng bây giờ người trên giường trong phòng, chỉ có mình cậu.

"Anh tỉnh rồi?" Lăng Khiêm từ cửa phòng đi tới, không mặc áo khoác quân phục, quần quân đội màu trắng hợp với áo sơ mi gọn gàng, có vẻ tinh thần sáng láng.

"Lăng Khiêm?"

"Muốn hỏi thân thể em ra sao ư?" Dáng vẻ tinh thần phấn chấn, hoàn toàn khác với trạng thái đáng thương nằm trên giường trước đây không lâu, Lăng Vệ thậm chí hoài nghi mình lại bị lừa.

Lăng Khiêm biểu diễn bày ra hai cánh tay quay một vòng trước giường, "Cơ thể tốt lắm, đau nửa buổi tối, sau đó từ từ giảm bớt, đến lúc rạng sáng cơ bản đã khôi phục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!