Chương 15: (Vô Đề)

Khi tỉnh lại, trên đỉnh đầu là trần nhà hoa lệ xa lạ.

Đèn treo chất liệu thủy tinh chói lọi lóa mắt, tình cảnh thịnh thế xa hoa vô độ, đối với Lăng Vệ thân thể vẫn chìm đắm trong đau đớn gia tăng phía sau mà nói, ánh xạ tựa như tiến vào một thế giới mê võng.

Tuấn dung đường nét rõ ràng bịt kín ủ rũ.

Con ngươi đen trong veo luôn lóe sáng, bởi vì mông lung sau khi tỉnh dậy, lộ ra gợi cảm làm động lòng người.

Chậm rãi xoay đầu, mới thấy đầu sỏ gây họa hại mình rơi vào hoàn cảnh thê lương nằm ngày bên cạnh mình.

Thân thể trọng lượng tương đối đè vết lõm trên ga giường, hai tay chống quai hàm, bộ dáng nghiêng đầu giống như đứa trẻ hiếu kỳ, nếu để cho người ngoài liếc mắt một cái, tuyệt không thể tưởng tượng thiếu niên mười tám tuổi mang theo ý cười dịu dàng này có chỗ đáng sợ không khác gì ác ma.

"Em đã điện thoại cho mẹ, nói em với anh sẽ tham gia một kỳ nghỉ ngoại khóa đặc biệt, hì hì, may mắn lúc ấy ba không ở cạnh mẹ, nếu không bị chộp thì thảm rồi."

Lăng Vệ hiện lên một tia hoảng sợ.

Biến hóa biểu tình có thể nói là rất nhỏ mà không thể phát hiện, dưới ánh mắt sắc bén trải qua đặc huấn của Lăng Khiêm, lại rõ ràng như hoa văn dạng sợi dưới kính hiển vi.

Lăng Khiêm lộ ra nụ cười khẽ mà Lăng Vệ chán ghét, "Em đã nói anh mấy ngày này phải ở bên em.

Cũng không phải là ăn nói lung tung nha.

Hơn nữa…" Bỗng nhiên dừng lại.

Vẻ muốn nói lại thôi của em trai dẫn tới sự chú ý của Lăng Vệ.

Cậu nhìn em trai.

"Hơn nữa cuộc thi của Lăng Hàm, rất nhanh sẽ kết thúc." Lăng Khiêm cố ý hời hợt nói: "Có lẽ quãng ngày lành em độc chiếm anh sẽ chấm dứt."

"Có lẽ?"

"Đúng vậy, có lẽ." Biểu tình của Lăng Khiêm, tinh xảo thay đổi giữa thiếu niên vui vẻ với người trưởng thành cương nghị, rất nhiều tình cảm không nên thuộc về tuổi tác của hắn.

Trên khuôn mặt pha trộn cao ngạo mỹ lệ, "Anh cũng biết tham gia cuộc thi ấy, người có thể sống trở về cũng không nhiều.

Chết đi hoặc là đầy vinh quang trở về, hai kết quả, chỉ có một mà thôi."

Nghe câu này, một cỗ thống khổ tràn ngập vây quanh Lăng Vệ.

Mức độ khó chịu của tâm lý, thậm chí vượt qua khó chịu của thân thể sau khi bị mạnh mẽ xỏ xuyên qua.

"Vì sao phải làm như vậy? Lăng Hàm và cậu, đều không tất yếu phải xin cuộc thi đặc thù hình thức mô phỏng khép kín, sau khi tốt nghiệp từ trường quân đội, đều có thể tiến vào quân bộ, sớm muộn sẽ trở thành tướng quân thượng đẳng giống như ba."

Lăng Khiêm thú vị nhìn cậu, "Anh quá ngây thơ rồi."

"Tôi nói sai sao? Con cháu có huyết thống tướng quân có thể thuận lợi tiến vào tầng cao nhất quân bộ.

Đây là quy tắc có sẵn của quân bộ liên bang rồi còn gì?"

"Anh biết quy tắc có sẵn của quân bộ liên bang cái gì?" Lăng Khiêm nâng cao âm điệu.

Chú ý một loại phẫn ý không cách nào bị thông cảm như xem thường, "Giống như anh loại thực sự ngu ngốc ngây thơ như vậy, vốn không biết trường quân đội Chinh Thế là nơi thế nào! Cho rằng chỉ là chương trình học đặt ra bất đồng, quân trang bất đồng sao?"

Lăng Vệ cũng vô cùng khó chịu với trách cứ xem thường của hắn, dựng thẳng lông mày rậm lên, "Ngu ngốc cái gì? Cậu đây là đang nói chuyện với anh trai sao?" Thấy ánh mắt đột nhiên trở nên nguy hiểm của Lăng Khiêm, đau đớn thân thể lập tức nhắc nhở cậu, cái gọi là em trai phía trước này bản chất đáng sợ bao nhiêu.

Gần như là tiềm thức, Lăng Vệ hạ thấp khí thế.

"Cho dù là người ngoài, cũng phải có lễ phép căn bản, tôi đối với bên ngoài, dù sao cũng là anh cả của cậu." Đối với sự chịu thua mất mặt của mình, bản thân Lăng Vệ cũng vô cùng khinh bỉ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!