Phòng khách sạn xa hoa, tựa như địa ngục.
Bởi vì sợ hãi một đêm trước đối với đồ chơi tình dục cắm vào còn tràn đầy, lại cởi quần, trước mặt em trai lộ ra vật đàn ông to lớn, khuôn mặt Lăng Vệ lộ ra biểu tình hoảng sợ.
"Không được!"
"Cái gì không được? Anh lại quên mất lời thề mình vừa nói! Cho dù không có lời thề gì, tự mình thoải mái là được rồi.
Không để ý tới người chết sống vì anh, cũng là rất ích kỷ." Lăng Khiêm lạnh lùng liếc cậu, cũng rất nhanh lại lộ ra nụ cười có thâm ý khác, "Có điều, có lẽ có phương pháp giải quyết tương đối hòa hoãn hơn."
Bức bách cùng với dâm uy, Lăng Vệ bị buộc đáp ứng yêu cầu bỏ đá xuống giếng của Lăng Khiêm, thề thốt.
"Sau ba ngày, nhất định tuân thủ hiệp định, cho cậu tùy… tùy ý… làm như vậy."
Không cam không nguyện nói ra lời hứa đáng sợ, Lăng Vệ bị tra tấn đến thiếu chút nữa rơi nước mắt.
Mặc dù như thế, Lăng Khiêm vẫn không dễ dàng buông tha cậu.
Trước khi đi ra, mệnh lệnh anh trai dùng tay xoa nắn hầu hạ dục căn bành trướng nảy lên của mình.
Hắn nhẫn nại thật lâu, trong chớp mắt từ nửa thân dưới trần trụi của Lăng Vệ liền cứng rắn đến khiến người phát điên, vì thế, Lăng Vệ không dùng nhiều thời gian đã khiến hắn bắn ra.
"Hô, anh thật tuyệt!" Rên rỉ thỏa thích say sưa, hơn nữa cứng rắn cầm lấy tay Lăng Vệ, dùng trọc dịch màu trắng mình lưu lại tại đỉnh làm bẩn đầu ngón tay thon dài khêu gợi của anh.
Đầu ngón tay bị bắt bôi đầy tinh dịch của em trai, Lăng Vệ bị làm nhục, tức giận đến đỏ bừng mặt.
"Anh, cũng bôi tinh dịch lên cái tay kia."
Lúc Lăng Vệ thủ dâm cho hắn, chỉ dùng tay trái.
Nhìn thấy vẻ mặt nhanh phát điên "Cậu mơ tưởng" kia của anh trai, Lăng Khiêm từ đáy lòng cảm vui vẻ khi bắt nạt được anh cả đáng yêu.
Đôi môi xinh đẹp hơi giương lên, "Nếu anh nghe lời, em sẽ từ bi, hôm nay trước khi đi ra, sẽ quên cắm gậy mát xa vào cái mông của anh.
Hay là anh thích cắm gậy mát xa đi dạo phố hơn?
Điều kiện này, Lăng Vệ căn bản không thể nào chống cự.
Màu gậy mát xa hồng phấn vẫn còn rơi trên cái thảm ban nãy, giống như một bằng chứng phụ nguy hiểm ác độc.
Lăng Khiêm lại đắc thắng.
Dưới nụ cười dương dương đắc ý của hắn, Lăng Vệ xấu hổ ngồi xổm xuống, dùng đầu ngón tay chạm vào bạch dịch còn nóng nóng sền sệt trên thảm, yên lặng bôi lên hai tay mình hương vị giống đực phát tán của phái nam nhỏ tuổi, nhuộm đầy năm ngón tay, bàn tay sạch sẽ của cậu.
Thậm chí mu bàn tay cũng không thể may mắn thoát khỏi.
"Thật ngoan."
Sau khi hoàn thành, còn phải tiếp nhận cái hôn cường liệt ý vị chiếm giữ.
"Được rồi.
Đừng nhìn chằm chằm em như vậy.
Hại em lại cứng lên rồi nha.
Em sẽ không buộc anh bôi thứ của em đi dạo phố, ít nhất trước mắt sẽ không.
Anh đi rửa tay đi." Sau khi Lăng Khiêm cảm thấy mỹ mãn, tất cả mới chấm dứt, cười nói với Lăng Vệ, "Chờ một chút, chúng ta sẽ đi ra."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!