Sau ba lần yêu cầu của Lăng Vệ, Lăng Khiêm mới đáp ứng để cho cậu xuống giường.
Thấy Lăng Khiêm gật đầu, làm anh vội vàng tìm quần quân đội và sơ mi tán loạn bên giường, chịu đựng khó chịu của cơ thể vội vã trùm vào, định đi phòng tắm rửa mặt chải đầu.
Em trai còn trẻ thế nhưng thân thể cường tráng, vốn cười hì hì chống đầu ở bên thưởng thức bộ dáng anh trai mặc quần áo, sau khi phát hiện anh trai xuống giường xong dường như thể lực chống đỡ hết nổi mà lảo đảo, lập tức nhảy dựng lên.
"Chân anh vẫn yếu ớt sao?"
"Không cần cậu! Thả tôi xuống, Lăng Khiêm!"
Căn bản không để ý tới Lăng Vệ phản cảm bao nhiêu, Lăng Khiêm không nói không rằng, giống như ôm con gái, ôm Lăng Vệ vào trong phòng tắm.
"Đừng lo, thứ trong mông anh, em tối hôm qua đã thừa dịp anh thoải mái đến choáng váng, giúp anh rửa sạch, lo lắng sau lần đầu tiên của anh quá khó chịu, còn tiêm vào chút thuốc mê cho anh, vì thế anh mới ngủ ngoan ngoãn, em có phải rất săn sóc hay không?"
Một cước đá văng cửa phòng tắm, tới trước bồn rửa tay xa hoa chạm trổ trong đá, mới buông Lăng Vệ từ bả vai xuống, dường như sợ cậu chạy trốn, còn khăng khăng đứng sau cậu.
Hai tay bao quanh vòng eo mảnh lại rất rắn chắc.
Khuôn mặt xinh đẹp ở phía sau vai Lăng Vệ, chiếc gương phía trước lộ ra nụ cười tà khí xinh đẹp.
"Xem không ra, anh thì ra là dễ dàng đỏ mặt như thế."
Tiếng cười bỡn cợt làm cho Lăng Vệ xấu hổ vô cùng.
Khách sạn chi phí đắt tiền tốn rất nhiều tâm huyết lắp đặt, tấm gương phòng tắm cũng trang trí thành trái đất cổ xưa mang theo phong cách châu Âu, chọn khắc hoa hai màu vàng bạc ở khung.
Chính giữa hoa văn rối rắm, chiếu ra học sinh trường quân đội hẳn là phải vẻ mặt sáng láng, lại hoàn toàn là bộ dáng bị dâm loạn quẫn bách.
Đôi môi trải qua một buổi tối bị tham lam cắn hôn, vẫn đang duy trì sưng đỏ rất nhỏ muốn giấu càng lộ.
Ở chỗ gần cằm, còn có dấu vết dâu tây chọc người mơ màng, sơ mi trường quân đội màu trắng trở nên dúm dó, mà cổ áo vốn nên cực kỳ phẳng phiu, không sửa sang gì cả, lưu lại cảm giác hành vi không đứng đắn.
Cậu phẫn nộ rũ ánh mắt xuống, gầm nhẹ với Lăng Khiêm không thành thật vuốt ve trên lưng, "Cậu rời đi cho tôi." Cầm lấy ly thủy tinh và bàn chải đánh răng có thể dùng sớm đã được chuẩn bị trên bồn rửa tay.
Lăng Khiêm ngừng sờ loạn, nhưng cũng không có lui tay về, duy trì cách chất vải sơ mi mỏng, tinh tế vuốt ve thắt lưng, nhếch miệng cười, "Được em vuốt ve là chuyện rất thoải mái.
Anh sao có thể cảm thấy chán ghét."
"Quả thực rất chán ghét." Bị ép khuất phục với hiệp định làm người ta khinh thường, thế nhưng, dưới tình huống hai chân động một chút cũng sẽ cảm giác được khó chịu sỉ nhục, tính tình kiên cường Lăng Vệ rèn đúc ra từ trường quân đội, vẫn là thúc đẩy cậu dùng giọng điệu cứng rắn nói chuyện với Lăng Khiêm.
Chỉ cần Lăng Khiêm không dùng hiệp định để uy hiếp, hoặc là không hù dọa cậu nói muốn lập tức làm tình trước mặt em trai hoàn toàn mất đi tôn nghiêm, bị xem như phụ nữ sử dụng nhục huyệt bí ẩn trên cơ thể, không nghĩ tới cái này, Lăng Vệ cũng không biết nên dùng loại thái độ nào cư xử với Lăng Khiêm.
Sau khi đã trải qua loại chuyện này, có lẽ không có bất kỳ thái độ nào là chính xác…
"Vẫn cho rằng anh là một học sinh trường quân đội bề ngoài ổn trọng, nội tâm lạnh lùng, rất có tính nguyên tắc, bây giờ xem ra, hình như tính tình cũng rất tệ nha."
Lăng Vệ từ trong gương trừng mắt với Lăng Khiêm lẩm bẩm tự nói phía sau, ra sức đánh răng.
Lăng Khiêm cũng đang trong gương cười híp mắt thưởng thức cậu, "Thật muốn liếm sạch tất cả kem đánh răng màu trắng trong miệng anh, bên trong nhất định có mùi vị ngọt ngào của anh.
Lăng Vệ chống đỡ không nổi loại ngữ điệu sắc tình ấy của hắn, sau khi vô cùng chật vật súc miệng, qua loa dùng khăn mặt lau một cái xem như xong.
Kiên quyết không cho phép Lăng Khiêm lại ôm mình về phòng, cậu tận lực dùng tư thế tương đối tự nhiên trở về bên giường.
Khi hai chân bước đi, toàn bộ nửa người dưới đều truyền đến kêu gào yếu ớt, đau đớn giống như mông rách ra còn chưa có tiêu tan.
Nếu như là đau đơn thuần còn chưa tính, càng làm cho người chịu không nổi là huyệt khẩu từng bị chà đạp, còn lưu lại cảm giác từng bị dị vật cưỡng bức căng ra.
"Chúng ta hẳn là nên về nhà." Cố gắng vuốt phẳng áo khoác màu lam đậm, Lăng Vệ vừa vươn cánh tay phải, choàng vào tay áo dài của áo khoác, vừa mặt không chút thay đổi nói với Lăng Khiêm, "Ba tối hôm qua trở về, về chuyện cậu bị đuổi, ông muốn nói chuyện với cậu." Sau khi trầm mặc, "Chúng ta tối hôm qua không về nhà, cũng không liên hệ trước với trong nhà, mẹ có lẽ đang lo lắng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!