Edit: Huyền Tô (Tô Huyền Ann)
Động tác của anh quá đột ngột, Bạch Hiểu Y nhất thời không kịp phản ứng. Đợi đến khi bị anh nhét lên xe cô mới phục hồi tinh thần lại, tức giận nói: "Tần Uyên anh làm cái gì vậy, thả tôi xuống!"
Tần Uyên lại không để ý cô giãy giụa, thắt dây an toàn cho cô, lại đi vòng qua ghế lái ngồi xuống. Không đợi cô mở cửa xe liền trực tiếp tướng khóa trái cửa sổ, lúc này mới nói với cô: "Em đi đâu, anh đưa em đi!".
Bạch Hiểu Y quay đầu gương mặt không biểu tình của anh qua gương, hành vi bá đạo ngang ngược của anh trong nháy mắt làm lửa giận trong lòng cô nhen nhóm, "Không cần làm phiền, tự tôi có thể đi! Mau mở cửa xe ra, tôi muốn xuống xe!"
Tần Uyên giống như không nghe thấy lời cô nói, vẻ mặt đương nhiên đáp: "Em đã không nói muốn đi đâu, vậy anh đi đâu đành phải đưa em tới đó." Nói xong lời này anh quả nhiên khởi động xe.
"Anh..." Bạch Hiểu Y bị anh chặn họng, nhưng cô rất nhanh phân tích tình huống trước mắt. Vội vàng sâu hít mấy cái hơi làm lửa giận hạ xuống, cô biết đối phó loại người như Tần Uyên ngàn vạn lần không thể loạn. Cái người trình độ bình tĩnh hơn người như anh, hơn nữa tư duy logic cũng cao hơn người bình thường rất nhiều, chỉ cần cô hơi loạn, sẽ bị anh dắt mũi.
"Tôi nói Tần tiên sinh này..." Trải qua một phen điều chỉnh, Bạch Hiểu Y làm tâm tình mình bình tĩnh lại, "Lần trước không phải tôi đã nói rồi sao? Giữa chúng ta tôn trọng lẫn nhau, không hỏi lẫn nhau, khi đó anh cũng đã chấp nhận. Hiện giờ anh mặt dày như vậy không phải là đang tự tát vào mặt anh sao?" (Gậy ông đập lưng ông)
Cơ miệng Tần Uyên khẽ giật, rét lạnh trong mắt ngày càng dày, "Anh hỏi một lần nữa, em muốn đi đâu?"
Bạch Hiểu Y cắn răng, nhắm mắt hòa hoãn một cái mới lãnh đạm mở miệng, "Bar An Khang."
"Quán bar?" Tần Uyên híp mắt lại, trong mắt bắn ra một cỗ nồng đậm rùng mình nhìn lên thẳng mặt Bạch Hiểu Y, "Em đến đó làm gì?"
Bạch Hiểu Y vẻ mặt thản nhiên nhìn anh, "Đương nhiên là đến đó chơi."
Tần Uyên trong lúc nhất thời không lên tiếng, ánh mắt nhìn vào trang phục như vải rách của cô. Sắc mặt vốn không tốt lại tối thêm vài phần, trầm mặc rất lâu nhưng vẫn nhẫn nại nói với cô: "Chỗ đó không phải nơi em có thể đi, ở đó rất loạn. Mỗi ngày đều có bi kịch phát sinh, cho dù bi kịch kia là số ít, nhưng em cũng không nên đi mạo hiểm như vậy. Huống chi hai người các em mới vừa mới tốt nghiệp, cũng không có kinh nghiệm xã hội, không chú ý liền dễ dàng bị người xấu lừa gạt.
Nếu em thực sự muốn đi, bao giờ anh rảnh sẽ dẫn các em đi."
Mặc dù hành vi Tần Uyên ép cô lên xe hết sức chán ghét, nhưng không thể không nói, câu nói của anh rất có đạo lý. Mặc dù linh hồn cô là phụ nữ trung niên, trước cũng chưa đi qua nơi đó, không có kinh nghiệm gì. Dương Tĩnh càng không cần phải nói, là thiếu nữ mười tám hàng thật giá thật.
Cho dù cô và Dương Tĩnh cẩn thận như thế nào, cũng không dám bảo đảm không có sơ hở. Hơn nữa như các cô là người dễ bị người khác ra tay, vạn nhất thực sự gặp phiền toái, hai cô bé cũng khó đối phó.
Bạch Hiểu Y nghĩ qua, "Vậy được, anh dừng xe đi, tôi tự trở về."
Không nghĩ tới Tần Uyên lại không thèm quan tâm đến lý lẽ của cô, xe càng chạy càng xa, Bạch Hiểu Y không tức giận trừng mắt nhìn anh, "Anh làm gì vậy? Tôi nói tôi không tới quán bar, anh dừng xe lại, tự tôi về nhà!"
Tần Uyên cũng không thèm nhìn cô một cái, vẻ mặt đương nhiên đáp: "Thắt dây an toàn rồi, đừng quấy rối!"
Bạch Hiểu Y thật đúng là càng ngày càng không hiểu nổi anh. Theo lý mà nói, cô đã nói rất rõ ràng với anh, cô biết rõ tính anh, có lẽ sẽ có một chút không cam lòng. Nhưng lý trí và kiêu ngạo của anh sẽ rất nhanh làm phai nhạt sự không cam lòng, sau đó việc ai nấy làm, không liên quan đến nhau.
Nhưng bây giờ anh định làm gì? Bạch Hiểu Y hít sâu mấy hơi điều chỉnh tâm tình một chút, tận lực bình tĩnh hỏi: "Anh đưa tôi đi đâu?"
Vẫn là không liếc nhìn cô một cái, "Đến nơi sẽ biết."
Bạch Hiểu Y hiểu rõ tính cách Tần Uyên, từ trước đến nay anh làm việc độc đoán ngang ngược, cho tới bây giờ đều là nói một không hai. Tiếp tục dây dưa với anh cũng sẽ không có kết quả gì, dứt khoát không nói thêm nữa, quay đầu nhìn qua ngoài cửa sổ. Chốc lát lại nhìn anh, trái lại cô muốn nhìn một chút đến cuối cùng anh muốn làm gì.
Hai người đều không nói gì, cả xe trong lúc nhất thời an tĩnh lại. Yên tĩnh đến mức cô dường như có thể nghe thấy tiếng anh hít thở, cũng không biết sau bao lâu, cuối cùng Tần Uyên cũng dừng xe lại.
"Xuống xe đi!"
Bạch Hiểu Y nhìn thoáng qua anh, lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Giờ phút này họ đang dừng ở trước một tiệm bánh ngọt, nhìn qua tiệm bánh ngọt cô vẫn không rõ chuyện gì, lại kinh ngạc nhìn qua anh.
Tần Uyên một bên cởi dây an toàn một bên giải thích, "Trước không phải là một mực la hét âm ĩ đòi ăn bánh ngọt sao?"
Lời nói này đột nhiên nhắc nhở Bạch Hiểu Y, cô nhìn thoáng qua tên tiệm bánh. Mơ hồ nhớ đến đời trước, cô mặt dày mày dạn thuyết phục Tần Uyên ăn đồ ngọt cùng cô, hình như chính là tại tiệm bánh này.
Kết cục, đương nhiên là ra về không vui vẻ.
Cô còn nhớ ngày đó cô thật cao hứng, chỉ cần cùng Tần Uyên làm gì cô đều cảm thấy cao hứng. Cô gọi rất nhiều đồ ngọt mình thích, đang ăn cao hứng thì Tần Uyên lại đột nhiên nghe điện thoại, cúp điện thoại xong chỉ bỏ lại một câu nói với cô rằng anh có việc gấp liền rời đi.
Sau khi Tần Uyên rời khỏi, Bạch Hiểu Y nhìn qua bàn đồ ngọt cũng không có tâm trạng ăn, mất mát ngồi trong tiệm ngồi hồi lâu mới đi ra. Nhưng đi ra mới phát hiện trời mưa, nơi này cách trạm xe buýt rất xa, mưa tới quá đột ngột tất cả mọi người đều bắt xe, trong lúc nhất thời cô không bắt được xe. Cô gọi điện cho Tần Uyên hy vọng anh có thể tới, nhưng anh trực tiếp trả lời cô "Đang bận" liền không quan tâm cô nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!