Editor: Huyền Tô (Tô Huyền Ann)
Nhìn qua thần sắc nổi giận của Tần Uyên, Bạch Hiểu Y càng cảm thấy buồn cười. Người như Tần Uyên này cái nhân, sớm có thói quen dùng hắn vẻ mặt nghiêm túc thận trọng để ngụy trang, cũng dày công tôi luyện công phu không lộ ra vui buồn, đây là lần đầu tiên cô chứng kiến trên mặt Tần Uyên trên mặt xuất hiện phẫn nộ.
Cô cũng không nói gì, vẻ mặt trào phúng nhìn anh.
Tần Uyên nhìn cô rất lâu cũng không có kết quả, cuối cùng anh thỏa hiệp cúi đầu. Đèn nén phẫn xuống, lúc ngẩng đầu sắc mặt rõ ràng ôn hòa hơn rất nhiều, giọng nói cũng nhu hòa không ít, "Anh đã làm điều gì sai làm em tức giận sao? Nói cho anh biết, đến tột cùng anh đã làm sai điều gì." (Cột mốc đầu tiên: Đổi xưng hô)
Bạch Hiểu Y cảm thấy có vài người chính là như vậy, lúc bạn thật lòng với họ, họ nhất định không quý trọng bạn. Chỉ khi nào bạn buông tay họ, ngược lại họ không chịu được cảm giác ấy. Đương nhiên, Bạch Hiểu Y cũng hiểu chỉ là anh không cam lòng, cũng không có nghĩa là hắn để ý cô.
"Anh không làm gì sai, chẳng qua tôi cảm thấy hiện tại tuổi tôi cũng không nhỏ, không nên cả ngày bám theo anh. Dù sao không phải là anh một mực rất phiền tôi đi theo anh sao. Hiện tại tôi cũng không ầm ĩ anh, anh không nên cảm thấy dễ chịu sao?"
Ánh mắt Tần Uyên phức tạp tránh né, giọng nói cũng hòa hoãn rất nhiều, dường như còn lộ ra một chút bất đắc dĩ, "Mấy ngày hôm trước không phải là còn ngóng trông anh trở về sao? Sao đột nhiên lại đổi ý?"
Bạch Hiểu Y lại không cho là đúng, "Bởi vì tôi trưởng thành sau một đêm có được không? Không có gì kỳ quái, tôi trưởng thành, tôi biết rõ tôi muốn cái gì, cũng biết rõ nên buông tha cho cái gì." Bạch Hiểu Y cố gắng bình phục tâm tình đang đau đớn hỗn loạn vì hồi tưởng, nhìn thẳng vào hai mắt anh không chút sợ hãi, "Trước đó anh một mực không thích tôi quấn quít anh, cũng không thích tôi hỏi đến chuyện của anh.
Về sau tôi sẽ không hỏi, chỉ là, tôi không hỏi chuyện của anh cũng hy vọng anh đừng quan tâm chuyện của tôi. Chúng ta tôn trọng lẫn nhau, không can thiệp chuyện của nhau, hành vi chất vấn tôi thừa thãi như hôm nay, đừng xảy ra lần sau nữa!"
Trong mắt Tần Uyên chợt lóe qua vẻ kỳ quái, cứ im lặng nhìn cô. Hồi lâu sau anh mới khe khẽ thở dài, buông cô ra.
Bạch Hiểu Y cũng không muốn nói nhảm nữa, trực tiếp vòng qua anh rời đi.
Tần Uyên chỉ đứng đó, nhìn bóng lưng cô rời đi. Trên đường phố vắng vẻ cũng chỉ còn một mình anh, cây dâm bụt hai bên đường nở hoa náo nhiệt như vậy, nhưng lòng anh lại lạnh lùng, cũng không biết cứ đứng bao lâu như vậy anh mới lên xe.
Anh đã khôi phục sự nghiêm túc thận trọng như xưa, hai tròng mắt sâu không thấy đáy cũng bình tĩnh không dậy nổi một gợn sóng. Anh vẫn là người hiểm nguy không lọan như cũ, bất cứ chuyện gì cũng không thể quấy nhiễu Tần Uyên!
Từ sau hôm ấy, liên tiếp vài ngày Bạch Hiểu Y không chạm mặt Tần Uyên, còn lần trước anh giúp bọn họ thanh toán tiền, cô đã ở trước mặt anh nói không cần, dứt khoát trực tiếp trả lại anh tiền.
Công việc trong tiệm bận rộn, mỗi ngày về đến nhà cô liền ngả đầu ngủ. Mỗi sáng sớm rời giường lại mua thức ăn nấu cơm, mỗi ngày dù vất vả, nhưng cũng phong phú.
Hôm nay cô đang bận rộn ở trong tiệm thì nhận được điện thoại Dương Tĩnh gọi tới.
"Hiểu Y, ngày mai chúng ta cùng nhau vào quán bar chơi đi!"
"Quán bar à..." Bạch Hiểu Y lại có chút do dự, "Cậu xác định muốn đi chỗ đó sao?"
Bên kia điện thoại kia do dự trong chốc lát, "Mình cảm thấy trước giờ vẫn luôn làm một học sinh ngoan, những chỗ này cho tới bây giờ vẫn không dám đi. Nhưng bây giờ trưởng thành rồi, cũng muốn thể nghiệm những cái trước đó không dám thể nghiệm. Chúng ta đi một lần, đi một lần cũng không sao chứ?"
Bạch Hiểu Y đột nhiên nghĩ đến đời trước bản thân lúc đi học là học trò ngoan, sau khi kết hôn là ngời vợ tốt, vẫn luôn theo khuôn phép cũ. Địa điểm như quán bar cô nghĩ cũng không dám nghĩ, hiện giờ sống lại một đời, cô cũng không muốn lại sống vì người khác, sao lại không thể tự chiều bản thân một chút?
Cô nghĩ qua liền đáp ứng, "Được, tối mai đi thôi!"
Bàn bạc tốt với Dương Tĩnh xong, hôm sau cô liền nói với cha mẹ không đến tiệm lẩu được Dù sao bọn họ cũng là không muốn cho cô đến tiệm lẩu, ngược lại cũng tùy ý cô.
(Bố mẹ nhà người ta T^T)
Mặc dù chưa bao giờ tới quán bar, nhưng là Bạch Hiểu Y cũng biết vào quán bar phải ăn mặc thật đẹp mắt. Cho nên thừa dịp lúc mẹ không ở nhà, cô vụng trộm tìm một bộ váy và giày cao gót của mẹ, nghe nói đây là đồ bà mặc vào lần hẹn đầu tiên với ba cô.
Bộ váy liền áo màu hồng cánh sen lộ lưng, dáng người cô nhỏ gầy hơn so với mẹ, bộ váy này mặc lên có vẻ rộng thùng thình. Cũng may cô trổ mã không tệ, có lồi có lõm. Hơn nữa bởi vì tuổi trẻ, làn da vừa trắng vừa mềm mại, màu hồng sen càng làm lộ vẻ trắng mềm. Quả thực tựa như một miếng bánh ngọt vừa mới lấy ra khỏi lồng hấp thủy tinh.
Bởi vì lộ lưng, cho nên cô buộc tóc dài lên. Chỉ là tùy ý buộc, lại dùng tay đánh rối, khiến nó mang theo một loại đẹp đẽ lộn xộn, mặc dù đơn giản, nhưng rất xứng với y phục.
Sau khi chuẩn bị tất cả sẵn sàng, cô liền đi đôi giày cao gót trắng vào. Đứng ở trước gương kiểm tra cẩn thận một phen, sau khi xác định không sai cô mới ra cửa.
Chỉ là không nghĩ vận khí cô đỏ như vậy, vừa ra cửa liền thấy Tần Uyên cũng vừa vặn ra khỏi cửa. Bỗng nhiên nhìn thấy, Bạch Hiểu Y nhíu mày theo bản năng, trái lại cũng khách khí gật đầu với anh coi như chào hỏi.
Nhưng Tần Uyên thấy cô lại ngẩn người.
Căn bản Bạch Hiểu Y rất xinh đẹp, chỉ là bình thường không thể hiện ra. Thay đổi cách ăn mặc một chút làm cô khiến người ta kinh diễm, có thể nói, Bạch Hiểu Y trước mắt thật sự làm hai mắt anh tỏa sáng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!