Chương 53: Cục Cưng

Lúc mang thai tiểu Quyển Quyển, cả người Bạch Hiểu Y đều béo thêm một vòng lớn, cô vốn lo lắng một thân thịt béo khó giảm cân. Không ngờ tiểu Quyển Quyển chưa được sáu tháng dáng người cô đã khôi phục không khác trước. Hơn nữa, bởi vì ở nuôi con bằng sữa mẹ, ngực cô so với trước kia tăng một cup, mặc y phục hơi bó, dáng người nhìn qua rất nóng bỏng. Tiểu ︾Văn︾vui ︾mừng︾nói.

Hôm nay là hôn lễ của Dương Tĩnh, Bạch Hiểu Y là khuê mật tốt, đương nhiên phải tham gia. Cô cố ý chọn một bộ váy liền áo hơi bảo thủ một chút, Với dáng người hiện tại, đích xác không thích hợp mặc y phục quá mức chói mắt, hôn lễ của khuê mật, cô đương nhiên không thể tới đoạt hào quang.

Bạch Hiểu Y ở trước gương sửa sang xong liền chuẩn bị ra cửa, quay người lại liền nhìn thấy thân ảnh cao lớn thẳng tắp đứng ở cửa. Đột nhiên nhìn thấy anh, Bạch Hiểu Y sợ hết hồn, vừa vỗ ngực vừa sẵng giọng: "Sao không gọi một tiếng? Thật là quá dọa người."

Tần Uyên biết cô không thích màu sắc quá tối, cho nên sau khi kết hôn trong tủ cũng treo thêm một chút y phục màu sáng. Lúc này anh mặc một bộ áo tay ngắn màu trắng, cũng mặc quần dài màu nhạt. Nếu như trên người anh không có khí tràng cấp trên uy nghiêm, anh nhìn qua còn thật sự giống sinh viên đại học.

Ánh mắt của anh ở trên người cô ngắm nhìn một lát, cũng không nói, trực tiếp từ cửa đi tới ôm cô vào trong ngực. Bạch Hiểu Y hiện đã quen tính tình anh có chút dính người, lúc này vỗ vỗ vai anh bảo: "Một mình anh có thể chiếu cố tốt tiểu Quyển Quyển sao?"

Anh gật gật đầu ở trên vai cô.

cha mẹ Tần Uyên và cha mẹ Bạch Hiểu Y kết bạn ra nước ngòa du lịch, không có cách nào giúp cô trông trẻ. Hôn lễ của Dương Tĩnh lại không thể không tham gia. Không có biện pháp, chỉ đành để Tần Uyên nghỉ một ngày ở nhà trông con.

Kỳ thật trước khi sinh con, hai người đã tham gia huấn luyện chuẩn bị làm cha mẹ, Tần Uyên lúc không có việc gì cũng sẽ giúp cô cho con bú sữa, thay tã. Nghĩ tới trông con một ngày là có thể đảm nhiệm, Bạch Hiểu Y cũng không có quá lo lắng.

Bạch Hiểu Y nâng cổ tay nhìn đồng hồ tay một chút, lại nói: "Được rồi, thời gian không còn sớm, em đi xem tiểu Quyển Quyển một chút rồi đi."

Tần Uyên cũng không dính cô, chậm rãi buông cô ra, Bạch Hiểu Y từ trong ngực Tần Uyên trực tiếp đi tới phòng trẻ. Giữa phòng đặt một cái giường trẻ con, Bạch Hiểu Y cẩn thận đi tới, thấy vật nhỏ nằm ở trong giường đang mở to mắt, vẻ mặt tò mò nhìn trần nhà. Bạch Hiểu Y thò đầu vào, ánh mắt tò mò lập tức rơi trên mặt cô, nhìn chằm chằm cô trong chốc lát, miệng nhỏ chậm rãi mở ra ha ha cười rộ lên.

Tiểu bảo bối một đầu tóc quăn, khuôn mặt đầy thịt trắng nõn nà, khảm một đôi mắt to sáng ngời đen nhánh. Lúc cười rộ lên, trong hai mắt tựa kim cương sáng chói.

Bạch Hiểu Y nhìn bé tươi cười chỉ cảm thấy lòng sắp tan ra, vội vươn tay bế lên ôm, ôn nhu nói: "Tiểu Quyển Quyển tỉnh dậy cũng không khóc, sao lại ngoan ngoãn thế?"

đôi tay bé ôm vai cô, cái đầu nhỏ dựa vào mặt cô, ê a nói chuyện. Bạch Hiểu Y mặc dù không hiểu, nhưng biết tiểu tử bày tỏ với cô, lập tức hôn lên mặt bé một cái.

Bạch Hiểu Y ôm bé đi ra, vừa lúc gặp Tần Uyên ở cửa, nhìn thấy tiểu Quyển Quyển đã tỉnh, anh vội vàng đưa hai tay ra nói với cô: "Đưa cho anh, em đi đi."

Bạch Hiểu Y đưa bé ra, tiểu tử vốn đang ngây ngốc trong lòng mẹ thật ngoan, này một lát đã bị đưa vào ngực ba ba, có lẽ cảm nhận thân thể này không mềm mại giống mẹ, bé vội vàng mở hai tay với Bạch Hiểu Y, miệng phát ra tiếng ô ô ô, giống như lưu luyến không rời.

Tiểu bảo bối đáng yêu như thế, Bạch Hiểu Y cũng rất luyến tiếc. Nhưng thời gian không còn sớm, cô cũng đành phải nhịn đau tạm biệt bé. Cũng không biết có phải làm mẹ đều như vậy hay không, mỗi lần muốn ra cửa đều phải chuẩn bị tâm lý một phen, mới có thể cam lòng rời đi.

sau khi Bạch Hiểu Y rời khỏi, tiểu tử đưa tay ra cửa ô ô ô rất lâu, cũng không thấy mẹ trở về, mới xoay đầu lại, mắt to sáng rực nhìn cha, giống như là hỏi thăm.

Tần Uyên giúp bé lau sạch nước miếng trên khóe miệng, thả mềm thanh âm dụ dỗ, "Được, hôm nay hai cha con chúng ta ở nhà, tạm thời đừng nhớ mẹ con."

Tiểu bảo bối mở to mắt không lên tiếng, chỉ ngây ngốc nhìn cha rất lâu, cũng không biết là tiếp nhận sự thật mẹ đã đi, hay đột nhiên cảm thấy món đồ chơi lớn trước mắt này cũng thật tốt. Bé đột nhiên khanh khách cười, bàn tay nhỏ bé ôm mặt cha, há miệng ra liền cắn mặt anh một cái.

Tiểu tử mặc dù đã bắt đầu mọc răng, nhưng cắn cũng không đau, nhưng bị bôi đầy mặt nước miếng, Tần Uyên thích sạch sẽ lập tức nhíu mày, ánh mắt trầm trầm nhìn chằm chằm bé, "An phận chút, đừng quấy rối!"

Nhưng anh cảnh cũng không có bất kỳ tác dụng nào, miệng buông ra, lại quơ bàn tay nhỏ bé chụp thẳng lên mặt anh, vừa vỗ vừa ê a quang quác, không biết đang nói cái gì, giống như đánh cha bé là cực kỳ khoái trá.

Tần Uyên: "..."

Tần Uyên biết tiểu tử rõ này tinh lực tràn đầy, đút sữa xong liền trực tiếp để bé trên thảm trải sàn, cho bò qua bò lại. Anh tự cầm văn kiện lên xem, dù sao dư quang khóe mắt vẫn thỉnh thoảng hướng đến vật nhỏ kia quét một vòng, xem bé sắp ngã thì đỡ một cái.

Lúc anh tiếp điện thoại, là công ty nước ngoài gọi tới, muốn truyền một văn kiện quan trọng cho anh, Tần Uyên cúp điện thoại, trực tiếp ôm vật nhỏ lên lầu, đăng nhập tài khoản, chuẩn bị nhận văn kiện.

Tiểu Quyển Quyển vừa mới chơi ở phía dưới rất tốt, đột nhiên bị ôm đi, bé có chút không vui, rầm rì kêu nửa ngày cũng không ai để ý, bé dứt khoát đưa bàn tay nhỏ ra vỗ vỗ, vẫn không có phản ứng, lại đem bàn tay nhỏ hướng tới máy vi tính bên cạnh vỗ vỗ, cuối cùng cũng được cha chú ý. Bàn tay anh bắt lấy hai tay bé, thanh âm lộ ra cảnh cáo, "Đừng quấy rối!"

Tiểu tử lại bất mãn, hừm hừ kêu không ngừng, Tần Uyên cũng không để ý, thấy cửa sổ truyền văn kiện xuất hiện, anh lập tức tiếp nhận.

Đã truyền được một nửa, anh đột nhiên ý thức được vật nhỏ trong ngực không đúng, đang muốn ôm bé ra, nhưng mà bé đã oa một tiếng ói ra bàn phím, máy tính đang nhận văn kiện được một nửa, xoạt một tiếng tối om.

Nhìn màn hình đen xì, nội tâm Tần Uyên sụp đổ.

Nhưng anh còn chưa kịp tan vỡ, phải vội vàng dùng khăn nhỏ giúp bé lau sạch sữa vừa phun ra. Tiểu tử này một chút cũng không biết mình đã làm chuyện xấu gì, nằm ở trong ngực cha vui mừng, hai cái chân béo vù vù đá không ngừng, đôi bàn tay nhéo nhéo mặt cha, nhéo nhéo miệng, lại bóp mũi, càng bóp càng cao hứng, cười đến có bao nhiêu khoan khoái.

Lau sạch sẽ cho bé rồi, cả khuôn mặt Tần Uyên đều đen xì, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm cục thịt nhỏ trong ngực lúc này "nhìn có chút hả hê", giọng nói nghiêm túc lại ngưng trọng, "Con đến đến để đòi nợ cha sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!