Kể từ sau khi Tần Uyên và Bạch Hiểu Y kết hôn, hai nhà Tần, Bạch thường xuyên tụ hội, hôm nay địa điểm là ở nhà Bạch Hiểu Y, Bạch Hiểu Y tan tầm sớm hơn Tần Uyên, tới trước một bước, lúc Tần Uyên đến cô đang giúp bày bát đũa.
Tần Uyên ở Bạch gia cũng không xem mình như người ngoài, đang chuẩn bị rửa tay hỗ trợ, Bạch Phượng Kiều thấy thế vội bảo: "Thức ăn đã bày lên một lượt rồi, Tiểu Uyên không cần tới nữa."
bà nội Trình ngồi trên sô pha cũng vẫy vẫy tayvới Bạch Hiểu Y, "Hiểu Y cháu cũng lại đây ngồi, đừng vội trên vội dưới, cẩn thận cái bụng."
Tần Uyên vừa nghe lời này liền nhíu mày, ánh mắt nghi hoặc nhìn Bạch Hiểu Y, "Bụng em thế nào? Không thoải mái sao?"
Nghe thấy Tần Uyên nói mọi người đều ngẩn người, còn Bạch Hiểu Y chỉ đơn giản ngượng ngùng cúi thấp đầu, bà nội vẻ mặt kinh ngạc nhìn anh, "Hóa ra cháu còn chưa biết?"
Tần Uyên càng nghi hoặc, "Biết cái gì?"
Trình Bình Như đang giúp bày thức ăn, phù một tiếng bật cười, cố ý trọc anh: "vợ con mang thai, con sắpđược làm cha a, nhìn con ngốc rồi kìa!"
Nghe nói thế, Tần Uyên vô cùng khiếp sợ, ánh mắt của anh nhìn nhìn Trình Bình Như lại nhìn nhìn bà nội Trình, cuối cùng rơi xuống trên người Bạch Hiểu Y.
Bà xã anh mang thai, anh sắp làm cha.
Đời trước bọn họ kết hôn năm năm, thủy chung vẫn vô duyên không có đứa nhỏ. Cho nên một lần nữa cùng một chỗ với cô rồi, anh vẫn muốn một đứa con. Vốn cho rằng sẽ không thể thuận lợi có con, nhưng không ngờ mới mấy tháng cô đã có mang.
tin tức này quả thực tới quá đột ngột, làm cho anh quá kinh hãi rồi.
Vui sướng, kích động, vô số loại tâm tình phức tạp bắt đầu khởi động trong lồng ngực. Anh muốn cười to, muốn lớn tiếng gào thét biểu đạt tâm tình mình kích động khó tả. Nhưng từ đầu đến cuối anh không nhúc nhích, chỉ sững sờ như một kẻ ngốc, đến tiếng giễu cợt của mẹ và bà ngoại anh cũng không nghe thấy.
Cũng không biết bao lâu anh mới phục hồi tinh thần, còn lạnh nhạt tự nhiên nói một câu với Bạch Hiểu Y: "Hiểu Y em đi theo anh, anh có lời muốn hỏi em."
Bạch Hiểu Y cũng không nói, ngoan ngoãn theo sau anh đi vào phòng. Kỳ thật Bạch Hiểu Y rất áy náy với Tần Uyên, bởi vì không nói cho anh biết đầu tiên. Cô biết Tần Uyên hơn phân nửa là tức giận, cho nên toàn bộ quá trình đều cúi đầu nhận sai.
Tần Uyên thật tức giận, anh là người thân cận nhất của cô, là cha của con cô, nhưng anh lại là người cuối cùng biết tin. Anh đứng trong phòng hung hăng nhìn cô chằm chằm, dùng cái này phát tiết bất mãn.
Nhưng thấy cô ngoan ngoãn cúi đầu, hai tay xoắn vào nhau, vẻ mặt áy náy thật có bao nhiêu đáng thương.
Vừa nhìn cô thế này Tần Uyên liền mềm lòng, nhưng lúc nói chuyện giọng nói vẫn lạnh buốt, "Sao không nói cho anh?"
Bạch Hiểu Y ngẩng đầu cẩn thận nhìn anh một cái, "Em... chưa kịp nói cho anh biết."
Tần Uyên lạnh lùng nhìn cô không nói lời nào, bộ dáng anh quả thực cực kỳ dọa người, Bạch Hiểu Y liền bước lên một bước nắm cổ tay anh, dụ dỗ nói: "Thực xin lỗi nhé, bây giờ không phải là đã biết rồi sao?"
Anh nhìn cô ánh mắt đen kịt, trên người nồng đậm cảm giác áp bách ép thẳng tới cô, làm cho cô không thở nổi.
Bạch Hiểu Y thật đúng là đối với người này không còn gì để nói, sao lại rối rắm như thế a, bây giờ không phải biết rồi sao? Hơn nữa cô mang thai là đại hỷ sự được chưa? Đại hỉ sự như thế sao không thể làm anh không cam lòng vui mừng đây?
Bạch Hiểu Y mặc dù nội tâm âm thầm phỉ báng, dù sao chỉ vụng trộm vẫn muốn làm thế nào dụ dỗ tốt người kia. Cô đang nhíu mày cắn môi suy nghĩ, người đàn ông kia vốn lạnh lùng trừng mắt lại một tay kéo cô ôm vào trong ngực, đầu vừa chạm liền hôn lên môi cô.
tình huống này tới quá đột ngột, Bạch Hiểu Y hoàn toàn mơ hồ, Tần Uyên vừa mới còn thối mặt, ánh mắt dọa người này một lát đột nhiên lại lao đến hôn cô?
Lúc cô ngẩn ra Tần Uyên đã cạy hàm răng cô, hừng hực thăm dò vào trong miệng, chiếm lấy cái lưỡi dây dưa một trận.
Cũng không phải là hôn trừng phạt, ngược lại ôn nhu lại tỉ mỉ, lộ ra một loại bao dung và sủng ái với cô.
Bạch Hiểu Y không kịp suy nghĩ tiếp sao anh trở nên như thế, vội vàng vịn cổ anh, không ngừng nâng mình lên, cùng anh càng thêm triền miên cùng một chỗ.
Hai người hôn một hồi lâu mới buông ra, bàn tay Tần Uyên cẩn thận mò lên bụng cô, giọng nói ôn nhu lộ ra khàn khàn hỏi thăm, "Đã bao lâu?"
Bạch Hiểu Y vùi mặt ở rong ngực anh, người này không tức giận, cô cũng thở phào nhẹ nhõm, một lát liền làm nũng nói với anh: "Có bảy tuần rồi."
Tần Uyên khẽ cắn một cái lên môi cô, kỳ thật anh so với ai khác càng cao hứng, ôm thân thể cô mềm mại vào trong ngực một lát. Nghĩ tới trong bụng cô có cốt nhục của mình, lòng anh lại càng mềm hơn, cắn nhẹ ở môi vẫn không thỏa, đang muốn triền miên thêm một lần, đột nhiên nghe thấy lầu dưới truyền đến tiếng la hét ầm ĩ.
Bạch Hiểu Y thân thể cứng đờ, từ trong ngực Tần Uyên thăm dò ngẩng đầu lên, tập trung lắng nghe. Phía dưới có tiếng cãi vã, vẻ mặt cô nghi hoặc nhìn Tần Uyên, "Phát sinh chuyện gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!