Chương 50: Gây Chuyện Kỳ Quái

Lúc Trương Văn Văn gõ cửa tiến vào, Tần Uyên đang ngồi trước máy vi tính xem văn bản, bằng trực giác Trương Văn Văn cảm thấy Tần Uyên tìm cô đến không phải chuyện gì tốt. Cho nên đi vào, bước chân cũng lộ ra cẩn thận, đến khi đi tới bàn làm việc, đứng lại mới cười dịu dàng hỏi: "Anh tìm em?"

Tần Uyên ngẩng đầu liếc cô một cái, ánh mắt rất nhạt, chỉ khẽ quét qua lập tức quay về trên máy tính, như lơ đãng nói: "Cô có lời gì có thể tìm tôi nói, không cần đi quấy rầy phu nhân tôi, đây là lần cuối cùng."

Mặc dù giọng nói nhẹ nhàng, nhưng Trương Văn Văn nhạy cảm bắt được nguy hiểm xen lẫn cùng cảnh cáo trong đó, trong lòng cô lộp bộp một tiếng, trên mặt cũng cứng ngắc, dù sao cô rất nhanh phục hồi tinh thần, nhếch miệng cười cười, "Hiểu Y nói với anh cái gì sao?"

Tần Uyên ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô, "Chẳng lẽ cô cảm thấy cô ấy không nên nói với tôi?"

"..."

Tần Uyên thấy cô không thể nói gì, dời ánh mắt đi, giọng nói lãnh đạm như cũ, "Nhớ kỹ lời của tôi, ra ngoài làmviệc của cô đi."

Mặc dù Trương Văn Văn hiểu rõ ràng Tần Uyên không thích mình, nhưng hôm nay không khách khí với cô thế này cũng là lần đầu tiên.

Phẫn nộ là có, ủy khuất là có, nhưng mà hơn hết là không cam lòng, nhiều năm như thế cô một mực yên lặng ở bên cạnh anh, không có công lao cũng có khổ lao, nhưng anh một chút cũng nhìn không thấy.

Trương Văn Văn cắn răng, mở miệng giọng nói vẫn bình tĩnh: "Tần Uyên, chúng ta biết nhau cũng sắp mười năm rồi, nhìn ở tình cảm nhiều năm như thế, anh cũng không nên đối xử với em như vậy?"

Tần Uyên đầu cũng không ngẩng, "Gọi cô tới đây nói mấy câu này cũng là bởi vì nhìn nhận tình cảnh nhiều năm qua, nếu không tôi đã trực tiếp để cô đi."

"..."

Thấy cô không có phản ứng, Tần Uyên liền nhíu nhíu mày nhìn lại, "Còn việc gì?"

Trương Văn Văn há hốc mồm, lại phát hiện mình thế nhưng một câu cũng nói không nên lời, cô nhìn anh không thoải mái, xoay người đi ra.

Đi ra khỏi phòng làm việc của Tần Uyên, cô mới thở dài, quả nhiên cô quá xem trọng mình, trừ Bạch Hiểu Y, anh sẽ không thương tiếc người phụ nữ khác nửa phần, cho dù là cô yên lặng ở bên cạnh anh nhiều năm như thế.

Bạch Hiểu Y sau khi đi tới công ty, tình cảnh cái loại nhào lên hỏi lung tung này kia, quậy đến đau đầu cũng không xuất hiện. Mọi người ngược lại đều an an tĩnh tĩnh ngồi ở chỗ mình, nhìn giống như là đang chăm chỉ làm việc. Dù sao nhìn kỹ lại, Bạch Hiểu Y vẫn có thể thấy các cô ấy rục rịch ánh mắt.

Cô thở dài, khẽ dựa lên quầy, "Được, bây giờ tiếp nhận câu hỏi các cô đưa ra, cả đám đến đi."

Quả nhiên vừa dứt lời, bạn học tiểu Hạ lập tức tích cực giơ tay lên, Bạch Hiểu Y nháy mắt ra hiệu, bạn học tiểu Hạ cấp bách không thể chờ hỏi: "Lão bản, ngươi thực cùng ông xã tôi... À, không phải là, là Tần tiên sinh, các ngươi thực ở cùng một chỗ?"

Bạch Hiểu Y gật đầu, "Đúng."

Vừa dứt lời, Tiểu Văn bên cạnh lập tức giơ tay, Bạch Hiểu Y hất hất cằm, Tiểu Văn nhân tiện nói: "Hai người cùng một chỗ đã bao lâu, sao trước đây không nghe cô nhắc qua?"

"Chúng ta cùng một chỗ cũng chưa lâu, hiện cho các ngươi biết cũng không muộn."

Tiểu Lâm liên tục không nói gì lập tức giơ tay: "Lão bản, các ngươi làm sao biết nhau?"

"À... Chúng ta... Từ nhỏ đã biết, chúng ta là hàng xóm."

Lời này làm mọi ngườikinh hãi, Tiểu Lâm vuốt con mắt lại nói: "Lúc trước chúng ta bàn tán Tần tiên sinh, sao cô không nói?"

Bạch Hiểu Y buông tay ra, "Bởi vì không có gì đáng nói, từ nhỏ tôi đã biết anh ấy với chuyện các người bàn tán anh ấy cũng không có quan hệ trực tiếp, không phải sao?"

"..."

"..."

"..."

Bạch Hiểu Y nhìn nhìn mấy người, "Không hỏi?"

"Cái kia..." Tiểu Hạ thấy cô phải đi, lập tức lại bổ sung một câu, "Lúc cùng Tần tiên sinh có phải hết sức sảng khoái hay không a?"

"..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!